“Kể cả Cô.”
Trong điện rơi vào tĩnh lặng.
Ta ngồi bên mép giường, nhìn ly nước trên bàn chàng vừa rót, tự dưng sống mũi lại cay cay.
Năm năm.
Ta đuổi theo Tạ Trường Ngọc năm năm trời.
Luôn là ta đợi hắn, ta nhượng bộ hắn, ta viện cớ bào chữa cho từng lý do của hắn.
Chưa từng có ai nói với ta hai chữ “có ta”.
Nhưng ta còn chưa kịp nuốt vị chua xót ấy xuống, bên ngoài điện chợt truyền đến một trận ồn ào.
Có người đang cãi cọ với thị vệ, tiếng rất lớn, rất gấp gáp, lại còn nồng nặc mùi rượu.
“Cố Thanh Âm! Muội ra đây cho ta!”
Là Tạ Trường Ngọc.
Ta không nhúc nhích.
Tiếng động bên ngoài ngày càng lớn.
Thị vệ cản lại, nhưng âm thanh của Tạ Trường Ngọc dường như muốn làm chấn động nứt cả khung cửa Đông cung.
“Buông ta ra! Ta muốn gặp muội ấy! Muội ấy là nữ nhân của ta…”
Một tiếng sứ vỡ lanh lảnh cắt ngang lời hắn.
Sau đó là giọng của Bùi Hoài Cẩn:
“Tạ tiểu hầu gia, câu vừa rồi ngài nói Cô nghe không rõ, nàng ấy là gì của ngài cơ?”
Bên ngoài im bặt một chớp mắt.
Ta đứng lên, bước tới cạnh cửa. Không mở cửa, nhưng qua khe hở nhìn ra ngoài.
Trong sân đèn đuốc sáng trưng.
Tạ Trường Ngọc bị hai thị vệ kẹp chặt cánh tay, áo quần xộc xệch, hai mắt đỏ ngầu.
Bùi Hoài Cẩn đứng đối diện hắn cách ba bước chân, trên tay cầm một chén rượu, tư thái nhàn nhã.
Phía sau là những quan khách đến dự lễ còn nán lại trong sân, mấy vị triều thần và gia quyến chưa ra về đang đứng dưới hành lang trừng mắt há hốc mồm.
Tạ Trường Ngọc hất tay thị vệ ra, lảo đảo đứng vững, nhìn chằm chằm Bùi Hoài Cẩn như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Thái tử điện hạ, Thanh Âm và ta là thanh mai trúc mã, từ nhỏ vô tư, năm năm trước đã có hôn ước với nhau.”
“Ngài thừa dịp ta không biết, hoành đao đoạt ái, thế này là tính sao?”
Lời này vừa thốt ra, xung quanh đồng loạt vang lên tiếng hít sâu.
Bùi Hoài Cẩn ngửa đầu cạn sạch ly rượu, tiện tay đưa ly rỗng cho thái giám bên cạnh.
“Thanh mai trúc mã?”
Chàng bật cười một tiếng: “Trí nhớ của Tạ tiểu hầu gia, cũng giống như nhân phẩm của ngài vậy, chỉ chọn cái gì có lợi cho mình.”
“Hôn ước là thứ cần tình nguyện từ hai phía. Từ thư thoái hôn mà Cố gia gửi đến Hầu phủ của ngài, ngài đã nhận hay là chưa nhận?”
Sắc mặt Tạ Trường Ngọc thoắt cái biến đổi.
Thư thoái hôn?
Hắn theo bản năng nhìn xung quanh, bắt gặp vô số ánh mắt tỏ vẻ đã rõ sự tình.
Thì ra, cả kinh thành đều đã biết rồi.
Chỉ có mình hắn là vẫn bị bịt mắt trong bóng tối.
“Nửa tháng trước Cố gia đã gửi thư thoái hôn tới tận Tạ phủ.”
Giọng Bùi Hoài Cẩn không nhanh không chậm:
“Quản sự phủ ngài đã ký nhận điểm chỉ, giấy trắng mực đen, ngài có cần Cô bảo người lấy hồ sơ ra không?”
Môi Tạ Trường Ngọc run rẩy.
Hắn nhớ ra rồi.
Nửa tháng trước, quản sự quả thực có dâng lên một phong thư.
Nhưng lúc đó hắn đang bận đi cùng Tô Cẩm Sắt chọn trang sức, nên tiện tay ném lên án thư, chẳng thèm nhìn lấy một lần.
Sau đó Tô Cẩm Sắt nói đó chẳng qua chỉ là chiêu trò giục cưới cũ rích của Cố gia, nên hắn càng lười bận tâm.
“Đó là…”
Hắn khàn giọng: “Đó là Cẩm Sắt nói…”
Lời ra khỏi miệng, chính hắn cũng cảm thấy nực cười.
Bùi Hoài Cẩn nhìn vẻ mặt hắn, nơi đáy mắt lướt qua một tia thương hại nhạt nhòa.
“Tạ tiểu hầu gia.”
Giọng điệu chàng bỗng bình lặng trở lại: “Cô dạy ngài thêm một đạo lý.”
“Đồ tốt trên đời này, ngài không giữ chặt, thì sẽ có người khác thay ngài nắm lấy.”
“Bây giờ, nàng ấy mang họ Bùi rồi.”
Lời này vừa buông xuống, Tạ Trường Ngọc cả người giống như bị rút sạch xương cốt.
Hắn lùi lại một bước, rồi lại một bước. Đôi môi mấp máy vài lần, cuối cùng chẳng thốt ra được chữ nào.
Giữa đám đông bỗng truyền ra một giọng nói nhu mì: “Trường Ngọc ca ca…”
Tô Cẩm Sắt không biết đã đến từ lúc nào, đứng ở tận cùng dãy hành lang, khoác một chiếc áo choàng mỏng, sắc mặt trắng nhợt nhạt.