Chương 1

813 từ

Tôi có một quy tắc: mỗi ngày chỉ cứu ba người.

Chỉ cần người đó lấy được suất chữa trị, tôi sẽ không từ chối bất kỳ ai, không nhìn thân phận, không thu tiền khám.

Dù bệnh nặng đến mức nào, chỉ cần tôi ra tay, họ đều có thể sống.

Vì vậy, tôi là hy vọng duy nhất của tất cả những bệnh nhân mắc bệnh nan y.

Suất đầu tiên hôm nay đã được dùng từ sáng sớm.

Ba giờ chiều, bệnh nhân thứ hai được đẩy vào.

Đó là một bác sĩ làng.

Ông ấy lên núi khám bệnh thiện nguyện, gặp sạt lở đất. Trong lúc nguy cấp, ông đẩy hai học sinh ra ngoài, còn bản thân thì bị vùi lấp.

Khi được cứu ra, ông đã thoi thóp, bác sĩ nào cũng lắc đầu bó tay.

Truyền thông toàn tỉnh đều đang chờ mong ông ấy chết đi sống lại.

Tôi nhìn bệnh án, rồi nhìn người nằm trên cáng.

Sau đó tôi nói:

“Không cứu.”

“Tại… tại sao!?”

Hai học sinh may mắn sống sót lập tức trợn tròn mắt, không dám tin.

Nữ sinh trong số đó van nài:

“Bác sĩ Tần, thần y Tần!”

“Cháu biết bản lĩnh của cô, cũng biết quy tắc của cô, mỗi ngày chỉ cứu ba người! Nhưng bọn cháu là người thứ hai mà, tại sao cô không cứu?”

Nam sinh cũng đỏ hoe mắt, cúi gập người trước tôi.

“Thần y, cháu xin cô. Thầy cháu vì cứu bọn cháu nên mới bị vùi dưới đá. Cô nhìn đầu thầy ấy đi, xương sọ cũng bị đập vỡ rồi… Bác sĩ trong tỉnh đến xem, chỉ lắc đầu rồi bỏ đi. Trên đời này, ngoài cô ra không ai cứu được thầy cháu nữa.”

“Cầu xin cô.”

Tôi liếc nhìn bác sĩ làng nằm trên cáng.

Ông ta tên là Lưu Minh, là vị bác sĩ nổi tiếng nhất trong làng.

Người trong làng bị đau đầu, sốt nhẹ hay gặp chuyện khẩn cấp đều do Lưu Minh xử lý.

Có những bệnh không chết ngay, nhưng hành hạ người ta sống không bằng chết.

Bệnh viện không chữa được, nhưng ông ta chữa được.

Mỗi lần khám bệnh cho bà con, ông ta đều không thu tiền thuốc.

Năm nay ông ta đã năm mươi tuổi, ở ngôi làng này cũng xem như là người có uy tín, được nhiều người kính trọng.

Nhưng tôi vẫn kiên quyết:

“Tôi cứu người có quy tắc của tôi. Ba năm qua chưa ai phá được.”

“Hôm nay còn hai suất cuối cùng. Cứu ai cũng được, riêng ông ta thì không!”

Tôi vừa nói vừa định đóng cửa, nhưng nam sinh kia lại dùng cánh tay chặn chặt khung cửa.

Mắt cậu ta đỏ ngầu, mặt đầy mồ hôi vì sốt ruột.

“Cô nói cô có quy tắc, nhưng bọn cháu đang làm đúng quy tắc của cô mà!”

“Ai cũng nói cô là thần y, chỉ cần người ta còn một hơi thở thì cô cũng có thể kéo họ từ cõi chết về. Ngay cả thầy cháu cũng từng nói y thuật của thầy ấy còn kém cô.”

“Vậy mà bây giờ cô thấy chết không cứu, còn xứng làm thần y sao? Còn nói gì đến cứu người giúp đời nữa?”

Tôi dùng sức đẩy cửa, nhưng vẫn không đẩy nổi.

Động tĩnh bên này khiến không ít dân làng kéo đến xem.

“Người trẻ tuổi à, muốn tìm thần y Tần chữa bệnh thì phải theo quy tắc của cô ấy. Một ngày chỉ ba người, thêm một người cũng không được.”

“Đúng đó, mấy người là người nơi khác đến phải không? Nhìn là biết không…”

Người kia vừa nói vừa nhìn xuống người bê bết máu trên mặt đất, rồi đột nhiên khựng lại.

Ngay sau đó, sắc mặt ông ta thay đổi hẳn.

“Này, này!”

“Đây chẳng phải bác sĩ Lưu sao? Ông ấy bị làm sao vậy?”

Hai học sinh lập tức òa khóc.

“Thầy cháu vì cứu bọn cháu nên bị đá đè bị thương, vậy mà nữ bác sĩ này sống chết không chịu cứu người.”

“Rõ ràng bọn cháu là người thứ hai đến hôm nay mà!”

Dân làng nghe xong, sắc mặt ai nấy đều thay đổi.

Trưởng làng chen ra khỏi đám đông, mặt đỏ bừng vì sốt ruột, giậm chân nói:

“Thần y Tần, cô còn không mau cứu người thì đợi gì nữa? Đây là bác sĩ Lưu đó! Đừng nói ông ấy là người thứ hai, dù ông ấy là người thứ tư đến thì cô cũng phải cứu!”

Tay tôi siết chặt khung cửa, thái dương giật liên hồi.

“Tôi khám bệnh cứu người ở đây ba năm, không nhìn thân phận, không thu tiền khám, không cầu báo đáp!”

0%