Với tôi, thầy vừa là thầy, vừa như cha.
Thầy vỗ nhẹ lên tay tôi, thở dài:
“Tôi nghe nói trong khoa có đàn em kết hôn, nên nghĩ tới chung vui một chút.”
“Không ngờ…”
Ánh mắt thầy lướt qua đôi câu đối viếng bên cạnh và Lâm Miểu với vẻ mặt oán độc, lông mày nhíu lại.
Lâm Miểu lập tức nhào tới khóc lóc kể lể.
“Giáo sư, thầy phải làm chủ cho em! Người phụ nữ này ỷ mình có thâm niên nên bắt nạt em!”
Thầy nổi tiếng bao che người của mình, đặc biệt coi trọng lớp trẻ trong khoa.
“Tiểu Nhiên, rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Dù có mâu thuẫn, em cũng không nên làm loạn ở đám cưới người ta như vậy.”
Tôi còn chưa kịp giải thích, Lâm Miểu đã giành nói trước.
“Giáo sư, Sở Nhiên là đồ điên! Cô ta nhắm trúng chồng em nên đến đây la lối phá đám! Còn tặng đầu chó và câu đối viếng để nguyền rủa em!”
Đồng nghiệp xung quanh cũng nhao nhao phụ họa, đổi trắng thay đen.
Giáo sư Trương nghe những lời đó, ánh mắt nhìn tôi đầy thất vọng.
“Tiểu Nhiên, em là trụ cột của khoa, là tấm gương cho bác sĩ trẻ, sao có thể làm chuyện thiếu chừng mực như vậy?”
“Mau xin lỗi người ta đi, rồi đem đồ này đi.”
Trong lòng tôi lạnh đi.
Ngay cả người thầy tôi kính trọng nhất, khi chưa hiểu rõ sự thật, cũng lựa chọn tin Lâm Miểu — kẻ trông có vẻ yếu thế hơn.
Đúng lúc này, Lâm Miểu bước lên, cầm một chai rượu đập thẳng vào đầu tôi.
“Phá hoại hạnh phúc của người khác là bị trời đánh đấy, bác sĩ Sở chưa từng học à?”
“Tôi đã mang thai con của Thẩm Chu ba tháng rồi. Bây giờ chị có muốn bò lên giường anh ấy cũng muộn rồi!”
Lâm Miểu cùng mấy đồng nghiệp ấn đầu tôi xuống đất.
Mảnh thủy tinh từ chai rượu lập tức cứa rách mặt tôi.
Nhưng tôi lại bật cười ha hả.
Thật thú vị.
Còn mang thai nữa cơ à?
Tôi rút điện thoại ra, mặc kệ vết đau trên mặt, gửi một tin nhắn cho quản gia.
Lâm Miểu thấy tôi cười thì ngẩn ra. Tôi nhân cơ hội đẩy cô ta ra rồi đứng dậy.
Tôi nhìn từng người có mặt ở hiện trường, cuối cùng ánh mắt dừng trên bụng Lâm Miểu.
“Nếu cô muốn đứa bé này như vậy, muốn làm bà Thẩm như vậy…”
“Vậy tôi tặng cô thêm một món quà lớn.”
Sắc mặt Lâm Miểu thay đổi:
“Chị lại muốn giở trò gì?”
Vài giây sau, màn hình lớn của khách sạn sáng lên.
Khi nhìn rõ nội dung trên màn hình, sắc mặt Lâm Miểu lập tức trắng bệch.
Mà Thẩm Chu vừa chạy đến lúc này, nhìn màn hình lớn cũng chết sững.
Màn hình lớn sáng lên.
Đó là một bản báo cáo chẩn đoán có đóng dấu chính thức của bệnh viện.
Họ tên: Thẩm Chu.
Kết quả chẩn đoán: Vô tinh.
Bên dưới báo cáo còn có chữ ký của tôi: Bác sĩ Sở Nhiên.
Thời gian là ba năm trước.
Cả hội trường im lặng như chết.
Lâm Miểu sững ra hai giây, sau đó cười như được mùa:
“Sở Nhiên, chị hết chiêu thật rồi! Làm giả một bản báo cáo khám sức khỏe để nguyền rủa chồng tôi không sinh được con à?”
Cô ta vuốt bụng mình, quay sang mọi người.
Nước mắt nói đến là đến:
“Mọi người thấy chưa? Sở Nhiên ghen tị vì tôi trẻ, ghen tị vì tôi mang thai dòng máu nhà họ Thẩm!”
“Cho nên mới dùng thủ đoạn hạ đẳng thế này để nguyền rủa chúng tôi!”
Sau đó cô ta chỉ vào tôi:
“Sở Nhiên, đến y đức cơ bản chị cũng không còn nữa sao?”
Máu trên mặt tôi hòa với rượu chảy xuống, trông chật vật vô cùng.
Nhưng tôi chỉ lau mặt, chẳng hề để ý.
Còn gì thú vị hơn trò cười này nữa sao?
“Lâm Miểu, lúc thực tập cô không học cách đọc báo cáo chẩn đoán à?”
“Hay là vì đứa bé trong bụng cô vốn không phải con của Thẩm Chu, nên cô chẳng quan tâm chút nào tới tình trạng sức khỏe của anh ta?”
“Nếu không thì cô nói cho mọi người nghe xem, cha của đứa bé rốt cuộc là ai?”
Lâm Miểu tức đến trắng mặt.
Đúng lúc này, cửa ra vào bỗng xôn xao.
“Tổng giám đốc Thẩm đến rồi!”
“Trời ơi, Tổng giám đốc Thẩm ngoài đời còn đẹp trai hơn trong ảnh!”