Chương 2

817 từ

Lạnh lùng đến mức giống như đang bẻ gãy từng sợi gân cốt và hy vọng của bà.

Khoái cảm báo thù vừa dâng lên trong lòng ta còn chưa kịp hiện lên nơi khóe mắt, lão gia đã đột ngột mở mắt. Ánh nhìn sắc bén rơi lên người ta, trầm lạnh như hồ băng:

“Ngươi biết rõ làm vậy sẽ hủy cả đời tiểu thư. Chẳng những không biết lấy thân chắn đao, vừa tận trung với thiếu gia, vừa tận nghĩa với tiểu thư, lại còn tự tiện ra tay tàn hại chủ tử. Tâm địa ngươi độc ác, tội không thể tha. Vẫn đáng chết!”

“Người đâu, lôi xuống, đánh chết!”

Rốt cuộc, kẻ làm hạ nhân sinh ra đã có mạng như cỏ rác.

Chủ tử phóng túng gây họa, người chịu tội là bọn ta.

Chủ tử thất lễ làm bại hoại gia phong, người gánh tội là bọn ta.

Chủ tử tự sa ngã hủy tiền đồ, người phải lấy mạng lấp vào vẫn là bọn ta.

Bọn ta là bùn đất mặc người giẫm đạp, là thang mây cho chủ tử trèo lên quyền quý, là chút tro bụi chẳng đáng nhắc tới trong những mưu tính quyền thế.

Dù kẻ vừa đòi giết người là đại tiểu thư đã phát điên.

Dù ta đột ngột ra tay là để cứu mạng tiểu thiếu gia.

Nhưng cuối cùng, kẻ sai, kẻ đáng chết, kẻ bị dùng để xoa dịu cơn giận và tiêu tan oán khí, cũng chỉ có thể là ta.

Nhìn đại tiểu thư nằm trên đất, đau đến mặt trắng bệch, đã ngất lịm đi, khóe môi ta chậm rãi cong lên thành một đường cong lạnh bạc.

Từ trước đến nay, luôn là bọn ta dùng thân xác máu thịt trải đường cho nàng, hy sinh vì nàng.

Lần này, cũng nên để bọn ta giẫm lên máu thịt của nàng, leo lên một lần rồi.

Thân tín của phu nhân nóng lòng lập công, nhấc bàn chân béo phì định đá vào sau eo ta.

Ta nghiêng người tránh đi.

Soạt!

Trở tay một nhát, ta cắt đứt cổ họng bà ta.

Không hổ là con dao chém sắt như chém bùn. Một nhát cắt cổ, sâu tới tận xương.

Lão bà tử trợn trừng hai mắt, chậm rãi quỳ sụp xuống đất.

Đôi tay béo từng siết chết tỷ tỷ Cầm Oản cố sức bịt lấy vết thương đang phun máu như suối.

Nhưng dù làm thế nào, bà ta cũng không ngăn được dòng máu như thể chảy mãi không hết.

Bàn tay cầu cứu còn chưa chạm tới gấu váy phu nhân, bà ta đã giống con gà bị cắt tiết, trượt xuống đất, tắt thở.

“Giết ta?”

“Lão gia, người dám sao?”

Ta lau vết máu trên má, thấp giọng cười khẩy.

Khi lão gia đột nhiên run lên, ta chậm rãi ngẩng đầu.

Ta dùng gương mặt rất giống tiểu thư ấy, đón lấy ánh mắt sắc lạnh của ông ta.

“Lão gia một lòng muốn nhà họ Sở trở lại hàng huân quý, chẳng lẽ lại vì tiểu thư tự sa ngã mà chôn vùi tiền đồ Đông cung đang nằm trong tầm tay?”

Bị ta đoán trúng tâm tư, hơi thở lão gia bỗng khựng lại. Ánh mắt ông ta như lưỡi dao ghim chặt lên người ta.

Nhà họ Sở vốn là dòng dõi văn thần.

Nhưng vì đời trước bị cuốn vào tranh chấp phe phái, bị tước tước vị, hạ phẩm cấp.

Nền móng thế gia sụp đổ, chỉ còn lại chút học mạch chưa đoạn và cái hư danh ở kinh thành, nơi ném một hòn đá cũng có thể đập ngã cả đám danh môn.

Bọn họ quá cần một cơ hội chen chân trở lại hàng thế gia.

Cơ hội ấy chính là vị trí trắc phi Đông cung mà lão gia đã liều mạng tra án gian lận khoa cử, mặt dày tranh lấy cho đại tiểu thư.

Ông ta căm tức liếc ta:

“Chuyện này liên quan gì tới một con nô tỳ như ngươi?”

Ta lạnh lùng cười, tự cúi mắt lau con dao ngắn dính máu trong tay.

Trên thân dao khắc hoa văn rồng, chuôi dao nạm viên lục bảo to bằng ngón tay cái.

Nếu không phải chiến lợi phẩm thái tử thắng được trong buổi săn mùa đông, thì còn là gì?

Đồng tử lão gia co mạnh, sắc mặt biến đổi dữ dội.

Không uổng công lần trước gặp thái tử, ta bảo Họa Thư nhân lúc dâng trà, liều mạng giấu con dao ngắn vào tay áo rồi mang về cho ta.

Hôm nay nắm nó trong tay, bọn ta không chỉ tự mở ra một đường máu cho mình, mà còn đâm thẳng một nhát vào tim phu nhân độc ác.

0%