Hội trường im lặng.
“Tôi từng quyên góp hơn 20 triệu tệ cho trường Bồi Anh. Năm nay, tôi chuyển khoản tài trợ 38 triệu tệ tiếp theo sang trường tiểu học Hướng Dương. Ngay sau đó, tôi và công ty gặp phải các đợt kiểm tra hành chính dày đặc và áp lực thương mại. Tôi không đưa ra cáo buộc nào, sự thật và mốc thời gian nằm trong tài liệu, kính mời hội đồng tự phán xét.”
Tôi đóng tập hồ sơ lại. “Ngoài ra, tôi xin nộp thêm một bản báo cáo kiểm toán độc lập về số tiền tôi đã quyên góp cho Bồi Anh. Báo cáo cho thấy trong 22 triệu tệ, có 6 triệu tệ không rõ đi đâu. Tôi nộp bản này vì tôi cho rằng một doanh nghiệp có trách nhiệm trước hết phải có trách nhiệm với từng đồng tiền mình quyên góp.”
Trưởng ban thẩm định lật xem báo cáo, rồi hỏi: “Kết luận này, phía trường Bồi Anh đã biết chưa?”
“Vẫn chưa ạ.”
“Anh định xử lý thế nào?”
“Khi có bản chính thức, tôi sẽ đồng thời gửi cho Cục Giáo dục quận và đơn vị quản lý dự án.”
Ông ấy gật đầu: “Được rồi, buổi bảo vệ kết thúc tại đây. Kết quả sẽ được thông báo sau 10 ngày.”
Bước ra khỏi phòng, một đối thủ cạnh tranh ở gói thầu khác nói với tôi: “Giám đốc Phương, tôi nghe lén buổi bảo vệ của anh rồi. Một ông hiệu trưởng tiểu học mà vươn vòi dài thế, tôi cũng nể thật. Anh làm đúng lắm.”
Về lại khách sạn, tôi nhận được tin nhắn từ Trần Phương: “Anh Phương, Hiệu trưởng Hứa vừa họp khẩn toàn trường. Ông ấy đòi truy tìm ‘kẻ rò rỉ thông tin’, nói có người trong trường thông đồng với bên ngoài phá hoại uy tín nhà trường. Một vài giáo viên kỳ cựu đã chất vấn thẳng về việc ông ấy có biển thủ tiền quyên góp hay không. Ông ấy trả lời là ‘mọi thứ đều dùng cho trường, chịu được mọi kiểm tra’, nhưng các giáo viên không tin.”
Tôi tắt máy. Gió đã bắt đầu nổi lên. Bây giờ chỉ cần xem Hứa Chính Hòa trụ được bao lâu.
Ba ngày sau buổi bảo vệ, Hứa Chính Hòa tung chiêu cuối. Ông ta viết một bức thư ngỏ gửi toàn thể phụ huynh Bồi Anh.
Nội dung chính:
1. Phương Viễn Sơn đơn phương hủy bỏ tài trợ, khiến trường phát triển bị đình trệ, học sinh chịu thiệt.
2. Phương Viễn Sơn cài người vào trường “điều tra ngầm”, mua chuộc giáo viên, gây rối trật tự giảng dạy.
3. Mọi khoản quyên góp của Bồi Anh đều minh bạch, chịu được mọi kiểm toán.
Cuối thư, ông ta kêu gọi phụ huynh ký tên tập thể gửi lên Cục Giáo dục để “đòi lại công bằng cho tương lai con em”.
Lão Tiền cho tôi xem ảnh chụp màn hình: “Bức thư này đang lan truyền chóng mặt trong các nhóm phụ huynh và diễn đàn địa phương. Một nửa thì mắng anh là kẻ lật lọng, nửa còn lại thì bắt đầu thắc mắc: Nếu minh bạch thì tại sao không công khai báo cáo kiểm toán?”
“Cứ để họ hỏi.” Tôi nói.
“Giám đốc Phương, ông ta đang muốn dồn anh vào thế ‘kẻ ác’ để gây áp lực lên hội đồng thẩm định cấp tỉnh.”
“Tôi biết. Nhưng Hứa Chính Hòa phạm một sai lầm chết người: Ông ta không nên chủ động nhắc đến hai chữ ‘kiểm toán’. Khi tất cả mọi người đều bàn về kiểm toán, thì kết quả kiểm toán sẽ trở thành tâm điểm. Bây giờ, dù ông ta có giải thích thế nào, mọi người cũng chỉ muốn thấy một thứ duy nhất: Những con số.”
Chiều hôm đó, tôi gửi bản chính thức của báo cáo kiểm toán qua đường chuyển phát nhanh đến ba nơi: Cục Giáo dục quận, Sở Giáo dục tỉnh và lưu một bản tại công ty. Kèm theo là đơn đề nghị rà soát.
Tôi không đăng Facebook, không chia sẻ lên nhóm, không báo chí. Tôi biết, với mức độ quan tâm hiện tại, bản báo cáo này sẽ đến tai Hứa Chính Hòa trong vòng 3 ngày.
Quả nhiên, ngày thứ hai, Hứa Chính Hòa gọi cho thầy Đào Căn Sinh. Thầy kể lại với tôi: “Ông ta nói anh phát điên rồi, bảo tôi khuyên anh dừng lại, nói việc nộp báo cáo lên cấp trên chẳng có lợi cho ai cả. Ông ta còn hứa nếu tôi giúp áp chế chuyện này, ông ta sẽ quyên góp một khoản cho trường Hướng Dương.”