Tất cả mọi người đều sững lại.
Nụ cười của Cố Hàm cứng đờ trên mặt. Anh ta nhìn tôi như thể không thể tin nổi.
Bầu không khí hơi gượng gạo.
“Tiêu Tiêu là kiểu người bị hấp dẫn bởi trí tuệ đó mà!”
Có người đứng ra giảng hòa.
Tôi cười nhẹ, không giải thích.
Qua thêm vài vòng, đến lượt tôi hỏi Bạch Mạt Mạt.
Tôi nhìn cô ta, ánh mắt sắc bén.
“Nguyện vọng của cậu và Cố Hàm có giống nhau không?”
Mọi người lập tức la ó.
“Câu hỏi gì vậy? Cố Hàm là trường Mỹ thuật, Bạch Mạt Mạt là Đại học Nghề, sao giống nhau được?”
“Đúng đó, câu này yếu quá.”
Nhưng đồng tử Bạch Mạt Mạt rõ ràng co lại.
Cô ta cứng đờ, nụ cười trên môi còn chưa kịp thu về.
“Cậu chưa trả lời.”
Tôi nhìn cô ta.
“Mọi… mọi người chẳng phải nói rồi sao.”
Bạch Mạt Mạt ấp úng, ánh mắt né tránh.
“Tôi muốn nghe câu trả lời của cậu.”
Bầu không khí đột nhiên trở nên vi diệu.
Dường như mọi người đều bị sự nghiêm túc của tôi làm cho chấn động.
Bạch Mạt Mạt cắn môi, có vẻ rất tủi thân. Cô ta im lặng một lúc, vừa định mở miệng thì Cố Hàm đột nhiên đưa tay đặt lên vai cô ta, ánh mắt lại liếc về phía tôi.
“Tiêu Tiêu, chỉ là một câu hỏi ai cũng biết đáp án thôi, em chất vấn cái gì?”
“Nhìn em hung dữ như vậy, dọa Mạt Mạt sợ rồi kìa.”
Tôi nhìn dáng vẻ anh hùng cứu mỹ nhân của anh ta, chỉ thấy buồn cười.
Anh ta vẫn ngốc nghếch chẳng biết gì.
“Được thôi, câu tiếp theo.”
Tôi đã cho anh ta cơ hội biết sự thật, là chính anh ta tự chọn vứt bỏ.
Bạch Mạt Mạt rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng giữa chúng tôi, bầu không khí đã có thêm một tầng gượng gạo và mất tự nhiên.
Chơi xong, Bạch Mạt Mạt kéo Cố Hàm đi.
“Sao ở đây đẹp lắm, chúng ta đi xem đi.”
Cố Hàm không do dự dù chỉ một chút, lập tức đi theo.
Các bạn học khác lộ vẻ ngạc nhiên, đồng loạt nhìn tôi.
Ánh mắt ấy như đang nói:
“Cậu còn không giữ chặt thì bạn trai bị cướp mất đấy.”
Tôi lại chẳng nói gì, chỉ bình tĩnh thu dọn đồ leo núi cho ngày hôm sau.
Đột nhiên, ngoài sân có tiếng xôn xao.
“Cố Hàm nôn rồi!”
Chỉ thấy Cố Hàm mặt mũi trắng bệch, trán đầy mồ hôi lạnh.
Dạ dày anh ta quả nhiên có vấn đề.
Bạch Mạt Mạt đứng bên cạnh luống cuống, vừa thấy tôi đến như thấy cứu tinh.
“Tiêu Tiêu, cậu mau lấy thuốc đi!”
Tôi không động đậy.
“Thuốc gì?”
Cố Hàm ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt có sự mong đợi.
“Không phải em có mang thuốc của anh sao? Loại thuốc dạ dày đó, nhãn hiệu anh lần nào cũng uống ấy.”
“Hành lý quá nặng, em bỏ ra rồi.”
Sắc mặt Cố Hàm thay đổi.
“Sao em có thể bỏ ra?”
Giọng anh ta cao lên.
“Lần nào ra ngoài anh cũng bị như vậy, em biết mà!”
“Thuốc của anh, chẳng phải nên do anh tự mang sao?”
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh băng.
“Em đâu phải bảo mẫu của anh.”
Cố Hàm sững người, rõ ràng không ngờ tôi sẽ nói như vậy.
Bạch Mạt Mạt thì gấp đến giậm chân.
“Tiêu Tiêu, sao cậu lại như vậy? Cậu là bạn gái anh ấy, chăm sóc anh ấy chẳng phải là chuyện nên làm sao?”
Tôi nhìn cô ta, vẫn rất bình tĩnh.
“Suốt dọc đường, anh ta có chăm sóc tôi không? Tôi thấy từng giây từng phút anh ta đều đang chăm sóc cậu.”
Bạch Mạt Mạt há miệng, không nói được gì.
Cố Hàm kinh ngạc nhìn tôi, như thể không quen biết tôi nữa.
Đây là lần đầu tiên tôi thờ ơ với việc anh ta bị bệnh.
Cũng là lần đầu tiên tôi bày tỏ sự bất mãn với quan hệ giữa anh ta và Bạch Mạt Mạt.
Tôi không quan tâm họ nghĩ gì, xoay người rời đi.
Nghe nói sau đó, chủ nhà trọ giúp tìm thuốc dạ dày.
Cố Hàm uống thuốc xong mới đỡ hơn một chút.
Hơn mười một giờ đêm, tôi đang chuẩn bị ngủ thì anh ta đến gõ cửa.
“Tiêu Tiêu, chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi mở cửa, đứng ở cửa, không cho anh ta vào.
Giọng Cố Hàm mang theo sự thăm dò cẩn trọng.
“Hôm nay em hơi lạ.”
Anh ta dừng lại.