Luồng thứ hai là lấy lui làm tiến. Vào Đông cung chiếm trước một vị trí, dù sao cũng hơn việc ở lại trong phủ không rõ danh phận.
Ta chậm rãi cầm lại cây kéo.
“Rắc” một tiếng, cắt bỏ chiếc lá khô.
Con hoang…
Vừa hay ta nhớ ra.
Triệu Uyển không thể sinh con, là vì đời trước trước khi vào Đông cung, nàng ta đã lén phá thai làm tổn thương thân thể.
Cho nên Từ Kỵ hết lần này đến lần khác nói là công bằng, thật ra chỉ vì áy náy khi năm đó ép nàng ta bỏ thai.
Quý nữ thế gia chưa cưới đã có thai.
Xương sống của Triệu gia…
Cũng đến lúc bị bẻ gãy rồi.
Đêm ấy, Giang Sóc vội vã từ quân doanh trở về, đứng cách một cánh cửa.
“Nàng yên tâm, chuyện này ta sẽ xử lý.”
Ta nổi hứng trêu chọc:
“Huynh trưởng định xử lý thế nào?”
“Tất nhiên là tìm ra kẻ đứng đầu, lột da róc xương.”
“…”
Cách của Giang Sóc tuy đơn giản thô bạo.
Nhưng nhờ biết trước chuyện đời trước, ta quyết định diễn một vở kịch hay.
Trước tiên, ta sai người tung tin rằng ta sẽ đến rạp hát hẹn hò vụng trộm.
Nhất thời, ngay cả dân chúng ngoài phố cũng đặt cược xem thiên kim Giang gia sẽ chết thảm đến mức nào.
Diên Nhi đau lòng đếm ngân phiếu.
“Cô nương vung cả nghìn vàng đặt cược, nếu mất trắng thì làm sao đây?”
Tiểu cô nương thích khóc ấy rơi nước mắt mãi không thôi.
Ta mặc một bộ áo đỏ thắm, đội mũ che mặt, cố ý đi một vòng trên phố rồi đến cửa sau rạp hát.
Đám công tử ăn chơi của thế gia đến xem náo nhiệt, cùng các quý nữ nghe tin mà ra ngoài, ùn ùn kéo tới.
Rạp hát bị chen chúc đến nước chảy không lọt.
Mặc Phong làm theo lời ta dặn, hô hào dẫn đám đông về phía hậu viện.
Sau đó, bằng tốc độ nhanh như chớp, hắn đá tung cửa phòng.
Từ Kỵ và Triệu Uyển đang quên trời quên đất, cứ thế bị phơi bày dưới mấy chục cặp mắt.
Từ Kỵ giật mình kinh hãi.
Trong lúc thần sắc hoảng loạn, hắn lập tức cầm áo ngoài phủ lên người Triệu Uyển.
Hắn hét lớn:
“Ngọc Phù, đừng sợ!”
Tiếng hét này của hắn nghe cứ như ta xông vào và bắt gặp thứ dơ bẩn không nên thấy.
Sau khoảnh khắc cả viện chết lặng, tiếng ồn ào lập tức bùng lên.
“Trời ơi! Thật sự là thái tử điện hạ và Triệu cô nương…”
“Chẳng phải nói Giang Ngọc Phù đến đây tư hội phu xe sao?”
“Chuyện này… rốt cuộc là ai tung tin đồn!”
Mặt Triệu Uyển trắng bệch, trâm cài trên tóc xiêu vẹo.
Nàng ta siết chặt tay áo Từ Kỵ, nước mắt lập tức rơi xuống.
Nàng ta vốn rất giỏi khóc.
Đời trước khóc cho Từ Kỵ xem.
Đời này khóc cho cả kinh thành xem.
Từ Kỵ che chở nàng ta.
Trong mắt hắn ban đầu là kinh ngạc, sau đó là tức giận, cuối cùng lại nghĩ ra cách ra tay trước để chiếm thế, lạnh lùng nhìn ta.
“Giang Ngọc Phù, ngươi thật to gan, dám bày cục rình rập chuyện riêng của Đông cung!”
Ta đứng ở cửa, cách lớp mũ che mặt khẽ cười.
“Điện hạ nói vậy thật kỳ lạ.”
“Cả kinh thành đều đồn hôm nay ta đến rạp hát vụng trộm, ta chẳng qua chỉ đến xem rốt cuộc là ai mượn danh ta để diễn trò.”
Ta giơ tay, chậm rãi tháo mũ che mặt xuống.
“Kết quả người diễn trò lại là điện hạ và Triệu cô nương.”
Xung quanh lập tức yên tĩnh.
Mặc Phong giỏi nhất là đổ thêm dầu vào lửa.
Hắn lập tức chắp tay, cao giọng hỏi:
“Điện hạ, tiểu nhân ngu dốt, nếu hôm nay người đến không phải cô nương nhà tiểu nhân mà là ngự sử đại nhân trong cung, điện hạ cũng sẽ nói người ta rình rập chuyện riêng của Đông cung sao?”
Trong đám đông có người không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Sắc mặt Từ Kỵ từng chút một trầm xuống.
Triệu Tình vội chen lên trước, giọng the thé:
“Nói bậy! Rõ ràng là ngươi không biết liêm sỉ, cố ý dẫn người tới xem a tỷ ta và thái tử điện hạ, để bôi nhọ sự trong sạch của a tỷ ta!”
Ta nhìn nàng ta.
“Sự trong sạch của Triệu cô nương là do ta bôi nhọ hôm nay sao?”
“Hay ý ngươi là, thân chưa xuất giá mà ban ngày quấn quýt với nam nhân trong phòng riêng ở rạp hát, cũng gọi là trong sạch?”