Anh là hy vọng duy nhất của cả làng, cha mẹ và anh chị em vẫn còn vất vả trên mảnh đất cằn cỗi.
Mọi người vẫn đang trông chờ anh thành đạt để đỡ đần cho gia đình.
Làm sao anh dám đắc tội với con gái cưng của đoàn trưởng.
Anh chỉ biết cắn răng chịu đòn, đến phản kháng cũng không dám.
Lắp bắp nhận tội thay cô ta: “Là… là do tôi ghen tị với đồng chí Trần Vi Đông, còn trẻ mà đã được lãnh đạo trọng dụng, sắp được thăng chức… nên trong lòng không cam tâm.”
Lời nói dối đầy sơ hở này thật khiến người ta phải bật cười.
Trần Vi Đông và Trương Đại Sơn vốn chẳng thuộc cùng binh chủng.
Trần Vi Đông có được thăng chức hay không, chẳng liên quan gì tới Trương Đại Sơn.
Đoàn trưởng Tô như con gà trống bị bóp cổ, mặt đỏ như gấc chín.
Ông không còn khí thế hùng hổ như trước nữa.
Chỉ còn biết gạt vợ ra, túm lấy cánh tay Tô Hương Hồng, giáng cho cô ta một cái tát trời giáng.
Tô Hương Hồng loạng choạng, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
“Bốp” một tiếng.
Một túi máu từ trong túi áo cô ta rơi xuống.
Bị giẫm vỡ trên nền đất lầy lội.
Các nữ binh đứng xem đều đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Thứ đó có thể các thủ trưởng không nhận ra, nhưng chúng tôi – những người từng diễn kịch trong đội văn công – ai mà chẳng biết?
Đó là đạo cụ dùng để giả làm… trinh tiết!
“Đó là cái gì vậy?”
Một vị thủ trưởng quân khu tò mò hỏi, rướn cổ nhìn.
Đoàn trưởng đội văn công xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Bà ta hoàn toàn không muốn thừa nhận dưới trướng mình lại có nữ binh vô liêm sỉ đến thế.
“Rốt cuộc là thứ gì thế? Sao không ai trả lời?” Thủ trưởng lại truy hỏi.
Nhìn thấy sắc mặt thủ trưởng ngày càng lạnh lẽo.
Một đồng chí trong đội văn công đành cắn răng, cố kìm nén sự ghê tởm, khai ra công dụng của cái túi máu đó.
Sắc mặt Tô Hương Hồng đã tái nhợt đến mức không còn chút huyết sắc.
Khi Trần Vi Đông bị hai cảnh vệ lôi trở lại, toàn thân bê bết máu, quân phục trên người đã bị đánh rách tả tơi.
Dù sao hắn cũng là cán bộ trẻ được đơn vị bồi dưỡng trọng điểm.
Cho dù đoàn trưởng Tô có tức giận đến mấy, cũng không ai dám ra tay giết người thật.
Nếu là Trần Vi Đông của kiếp trước, khi còn trẻ, nhìn thấy vũng máu dưới đất này, có lẽ vẫn chưa thể hiểu nổi.
Nhưng Trần Vi Đông đã sống thêm một đời, trong những năm sau đó từng trải qua chiến tranh, thẩm vấn gián điệp.
Chỉ cần nhìn một cái, hắn đã nhận ra.
Đó là túi máu động vật — loại được bệnh viện dùng để giả làm máu trinh nữ!
Trần Vi Đông vốn đã sắp tắt thở, bỗng dưng bùng nổ.
Hắn nhào tới nơi vừa rồi đã xảy ra chuyện với Tô Hương Hồng, lật tung mọi thứ để tìm kiếm.
Nhưng nơi đó sạch bong như chưa có gì xảy ra, không hề có dấu vết nào một cô gái còn trinh nên để lại.
Chuyện Trần Vi Đông và Tô Hương Hồng “hành sự” trong kho vật tư…
Là sự thật đã được hàng chục người chứng kiến tận mắt.
Vậy mà, vũng máu giả trước mắt này…
Đã vạch trần một sự thật động trời: Tô Hương Hồng sớm đã không còn là trinh nữ!
Tôi đứng cuối đám đông, không nhịn được mà thầm líu lưỡi.
Thật đáng tiếc, giá mà đợi đến khi Trần Vi Đông và Tô Hương Hồng kết hôn, để hắn nuôi con người khác vài năm, làm kẻ đổ vỏ vài mùa rồi mới bóc trần sự thật thì càng vui!
Kiếp trước, khi tôi mang thai đứa con đầu lòng, để bồi bổ sức khỏe, tôi từng ra ngoài đơn vị tìm một vị lão trung y nổi tiếng để khám.
Tình cờ bắt gặp một người phụ nữ trùm khăn kín mít, đang lén lút mua thuốc phá thai từ vị bác sĩ ấy.
Vị lão trung y cứ kiên nhẫn khuyên nhủ:
“Tiểu đồng chí à, thai đã bốn tháng rồi, phá thai lúc này rất nguy hiểm!”
Người phụ nữ ấy dù ăn mặc mộc mạc, kín đáo.
Nhưng mùi hương đặc trưng từ kem hoa nhài trên người cô ta…
Trong thời đại thiếu thốn vật chất này, chỉ cần dùng được xà phòng, bồ kết đã là khá lắm rồi.