Chương 3

804 từ

Trong lòng Thẩm Chỉ Nhu ôm con chó Golden, chính là con chó đã húc tôi ngã từ bậc thềm xuống năm năm trước.

Thấy tôi, Lục Cảnh Thâm buông tay, đứng dậy.

“Sao không gọi điện bảo anh đi đón em?”

“Không cần.”

Thẩm Chỉ Nhu cũng đứng lên theo, bước nhanh đến trước mặt tôi, ôm chầm lấy cánh tay tôi.

“Chị, cuối cùng chị cũng về rồi! Mấy ngày nay em ngủ không ngon giấc, cứ lo lắng cho chị mãi.”

Cô ta ôm rất chặt, móng tay xuyên qua lớp vải áo cứa vào da tôi.

“Ba lần rồi nhỉ, lần nào chị cũng không giữ được, chắc chắn là buồn lắm phải không?”

Tôi nhìn biểu cảm quan tâm trên mặt cô ta, và cả tia đắc ý xẹt qua đáy mắt cô ta.

“Tôi không sao.”

Tôi muốn rút cánh tay về.

Tay tôi còn chưa chạm vào cô ta, cả người cô ta đã ngã ngửa ra sau.

“Á!”

Giây tiếp theo, một lực đẩy khiến tôi lảo đảo lùi lại mấy bước.

Lục Cảnh Thâm đỡ gọn Thẩm Chỉ Nhu vào lòng, quay lại nhìn tôi với ánh mắt như đang nhìn một kẻ điên.

“Cô ấy có lòng tốt ra đón em, em lại ra tay đẩy cô ấy?”

Thẩm Chỉ Nhu nép vào lòng anh ta, vành mắt đỏ hoe, không nói một lời.

Không cần phải nói.

Cô ta chỉ cần đứng đó, là tôi đã thua rồi.

Phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Mẹ Lục từ phòng khách bước ra, liếc mắt nhìn thấy tôi đang ngồi bệt trên đất, khóe miệng lập tức trễ xuống.

“Đến đứa con cũng không đẻ nổi, thảo nào bên ngoài người ta cứ đồn đại, nói cô trời sinh khắc người thân. Trước thì khắc mẹ cô, giờ lại khắc chết ba đứa cháu nội của tôi.”

Bà ta chỉ tay về phía từ đường.

“Còn có mặt mũi về đây, mau ra từ đường quỳ cho tôi, lúc nào nghĩ thông suốt rồi hẵng đứng lên.”

Tôi chống tay xuống đất đứng dậy.

Vết thương cũ trên đầu gối bị va đập đau nhói.

“Con tôi mất như thế nào, các người rõ hơn tôi.”

Nói xong tôi quay người đi về phía từ đường.

Phía sau là tiếng Lục Cảnh Thâm gọi tên tôi, tôi không ngoảnh lại.

Trong từ đường ánh sáng mờ ảo.

Tôi quỳ xuống đệm cói.

Trên bàn thờ có thêm ba bài vị.

Rất nhỏ, rất mới, bên trên không khắc tên.

Tôi vươn tay sờ vào tấm bài vị nhỏ nhất.

Điện thoại rung lên một cái.

Tin nhắn của luật sư Tống.

“Thẩm tiểu thư, toàn bộ chứng cứ đã thu thập xong, đơn khởi kiện ly hôn cũng đã nộp rồi. Theo tiến độ hiện tại, chậm nhất hai mươi ngày nữa sẽ có kết quả.”

Tôi nắm chặt điện thoại trong tay, nhìn chằm chằm vào ba tấm bài vị không tên.

Nước mắt rơi xuống, tôi không lau.

Bên ngoài trời tối dần.

Đột nhiên, ngoài cửa sổ lóe lên ánh sáng chói mắt.

Pháo hoa.

Từng chùm từng chùm nổ tung trên bầu trời đêm, soi sáng từ đường lúc tỏ lúc mờ.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, kèm theo mùi nước hoa.

Thẩm Chỉ Nhu bước vào, nụ cười trên mặt được ánh pháo hoa chiếu sáng rõ mồn một.

“Chị, đây là em đặc biệt chuẩn bị cho chị đấy, để ăn mừng chị xuất viện. Sao chị không ra ngoài xem?”

Tôi không nhúc nhích.

“Không cần.”

Cô ta bước đến ngồi xổm xuống cạnh tôi, giọng nói hạ rất thấp.

“Chị thật sự không xem sao? Đây là được làm từ tro cốt của ba đứa con trai chị đấy.”

Khoảnh khắc đó cả người tôi cứng đờ.

“Cô nói gì cơ?”

Thẩm Chỉ Nhu đứng dậy, đi đến trước bàn thờ, vung tay hất tung ba tấm bài vị xuống đất.

Gỗ đập vào phiến đá, tiếng vỡ vụn lanh lảnh vang vọng trong từ đường.

“Tôi nói, ba đứa con trai của chị, là vì tôi mà mất. Tôi có gì mà không dám làm?”

Cô ta giẫm lên một trong số các bài vị, di đi di lại hai cái.

“Thứ đồ này mà cũng xứng đáng đặt trên bàn thờ sao?”

Cô ta lại tiến thêm một bước, nói nhỏ bên tai tôi một câu.

“Chị à, chị tưởng Cảnh Thâm ca ca cưới chị là vì cái gì? Từ đầu đến cuối, chị chỉ là liều thuốc của tôi thôi.”

Tôi nhìn chằm chằm vào bài vị bị giẫm nát dưới chân cô ta, những thứ kìm nén suốt năm năm như cơn lũ phá đập ùa về.

0%