Việc đầu tiên sau khi sống lại, tôi mở điện thoại, xóa tờ giấy vay nợ 12 triệu kia đi.
Không phải vì tôi muốn giúp anh ta hủy chứng cứ.
Mà là vì kiếp trước, tờ giấy vay nợ ấy nằm trong điện thoại của tôi suốt ba năm, cuối cùng lại bị anh ta thuê người xóa từ xa.
Anh ta xóa sạch chứng cứ của tôi, khiến tôi ra đi tay trắng.
Kiếp này, tôi không cần tờ giấy vay nợ đó nữa.
Thứ tôi muốn là mạng của anh ta.
Tiền của anh ta. Mặt mũi của anh ta. Tất cả mọi thứ của anh ta.
Tôi nhìn ngày tháng trên màn hình.
Ngày 15 tháng 10 năm 2023.
Còn hai tiếng nữa là đến tiệc đính hôn.
Đủ rồi.
Việc đầu tiên sau khi sống lại, tôi mở điện thoại, xóa tờ giấy vay nợ 12 triệu kia đi.
Không phải vì tôi muốn giúp anh ta hủy chứng cứ.
Mà là vì kiếp trước, tờ giấy vay nợ ấy nằm trong điện thoại của tôi suốt ba năm, cuối cùng lại bị anh ta thuê người xóa từ xa.
Anh ta xóa sạch chứng cứ của tôi, khiến tôi ra đi tay trắng.
Kiếp này, tôi không cần tờ giấy vay nợ đó nữa.
Thứ tôi muốn là mạng của anh ta.
Tiền của anh ta. Mặt mũi của anh ta. Tất cả mọi thứ của anh ta.
Tôi nhìn ngày tháng trên màn hình.
Ngày 15 tháng 10 năm 2023.
Còn hai tiếng nữa là đến tiệc đính hôn.
Đủ rồi.
1.
Tôi ngồi trước gương trang điểm.
Khuôn mặt trong gương vẫn còn rất trẻ. Hai mươi sáu tuổi, da đẹp, mắt sáng.
Kiếp trước vào thời điểm này, tôi đang mong chờ một hôn lễ.
Còn bây giờ, tôi đang lên kế hoạch cho một đám tang.
Đám tang xã hội của Trần Hạo.
Điện thoại rung lên một cái.
Tin nhắn WeChat của Trần Hạo: “Vợ ơi, tối nay mặc chiếc váy đỏ kia nhé, mẹ anh thích.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Kiếp trước, tôi lập tức trả lời bằng một trái tim.
Kiếp này, tôi chỉ gõ ba chữ: “Biết rồi.”
Sau đó, tôi mở một khung chat khác.
Trình Vi.
Bạn thân nhất thời đại học của tôi, hiện là đối tác của Công ty luật Phương Chính.
Kiếp trước, chúng tôi dần mất liên lạc. Vì Trần Hạo nói: “Mấy người bạn đó của em thực dụng lắm”, tôi đã tin.
Ngu ngốc.
“Chị Vi, lâu rồi không gặp. Gần đây chị rảnh không? Em muốn mời chị ăn cơm.”
Tôi gửi tin nhắn đi.
Ba mươi giây sau, chị ấy trả lời: “Tô Niệm? Trời ơi lâu lắm không gặp! Lúc nào chị cũng rảnh!”
Nhìn dòng tin ấy, tôi khẽ mỉm cười.
Sai lầm lớn nhất của tôi ở kiếp trước không phải là cho Trần Hạo vay 12 triệu.
Mà là tự tay cắt đứt toàn bộ quan hệ của mình.
Anh ta biến tôi thành một hòn đảo cô lập.
Mà một hòn đảo cô lập thì rất dễ bị làm thịt.
Kiếp này, tôi phải xây lại những cây cầu trước.
Đặt điện thoại xuống, tôi bắt đầu thay quần áo.
Chiếc váy đỏ treo trong tủ.
Tôi cầm lên nhìn một lát, rồi lại đặt về chỗ cũ.
Tôi mặc một chiếc váy liền màu đen.
Lúc ra khỏi nhà, mẹ tôi nhìn tôi một cái.
“Không phải bảo mặc màu đỏ sao? Tiệc đính hôn mà mặc đen…”
“Đẹp mà mẹ.”
Tôi cười nhẹ.
“Đi thôi.”
—
Sảnh khách sạn.
Nhà Trần Hạo đặt một phòng tiệc cỡ vừa, hai mươi bàn.
Quy mô không nhỏ.
Tiền là do nhà tôi trả.
Kiếp trước tôi không để ý chi tiết này. Kiếp này, tôi nhớ rõ ràng: tiệc đính hôn hết 188 nghìn, là mẹ tôi chuyển khoản.
Trần Hạo đứng ở cửa đón khách.
Âu phục thẳng thớm, nụ cười đúng mực.
Cao một mét tám hai, đúng là đẹp trai thật.
Kiếp trước, tôi còn tưởng mình vớ được món hời.
Bây giờ nhìn anh ta, tôi chỉ thấy như đang nhìn một mẫu vật.
Một mẫu vật đẹp mã.
“Vợ ơi!” Thấy tôi, mắt anh ta sáng lên.
Rồi khi nhìn thấy váy của tôi, anh ta khựng lại.
“Sao em không mặc váy đỏ?”
“Váy đỏ không thoải mái.”
Anh ta há miệng, định nói gì đó.
Tôi đã bước qua trước.
“Trần Hạo.”
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
“Cười tự nhiên chút. Tiệc đính hôn đấy.”
Anh ta ngẩn ra một giây.
Sau đó nặn ra nụ cười, tiếp tục đón khách.
Tôi đứng trong sảnh, đảo mắt nhìn quanh.
Mẹ anh ta ngồi ở bàn chính, đang trò chuyện với họ hàng.