Chương 2

800 từ

Tôi nghe thấy giọng bà ta:

“Nhà Tiểu Tô làm vật liệu xây dựng, nền tảng dày lắm.”

“Hạo nhà tôi tìm được cô này là tốt số rồi, sau này khỏi lo gì nữa.”

Bà ta cười rất vui.

Những nếp nhăn nơi khóe mắt dồn lại một chỗ.

Kiếp trước, tôi gọi bà ta là mẹ.

Bà ta gọi tôi là máy rút tiền.

Bữa tiệc bắt đầu.

Trần Hạo cầm ly rượu, đi từng bàn mời khách.

Anh ta rất biết lấy lòng người khác. Gặp ai cũng gọi anh gọi chị, giọng vang, thái độ đủ lễ.

Tôi ngồi ở bàn chính, yên lặng ăn.

Mẹ Trần Hạo ngồi xuống cạnh tôi.

“Tiểu Tô à, chuyện Hạo nhà bác khởi nghiệp, bố cháu cân nhắc thế nào rồi?”

Đến rồi.

Kiếp trước, chính trong tiệc đính hôn, bà ta lần đầu nhắc đến chuyện “để bố tôi đầu tư vào công ty của Trần Hạo”.

Tôi nhớ rất rõ.

Lúc ấy bà ta nói: “Đều là người một nhà rồi, giúp một tay chẳng phải là chuyện nên làm sao?”

Kiếp này, bà ta dùng y nguyên câu nói ấy.

“Dù sao cũng sắp là người một nhà rồi mà.” Bà ta vỗ vỗ tay tôi, “Dự án của Hạo, bố cháu đầu tư hai ba triệu, sau này kiếm lại gấp đôi.”

Tôi nhìn bà ta.

“Dì à, hôm nay là tiệc đính hôn, mình đừng nói chuyện này trước được không?”

Bà ta sững lại.

Kiếp trước, câu tôi nói là: “Vâng mẹ, con về sẽ nói với bố.”

Nụ cười của bà ta cứng lại nửa giây.

“Ừ, cũng phải. Hôm nay vui, không nói chuyện này nữa.”

Bà ta nâng ly, cụng với người họ hàng bên cạnh.

Tôi nghe thấy bà ta nhỏ giọng nói một câu:

“Con bé này không dễ nói chuyện lắm.”

Tôi cúi đầu uống canh.

Không dễ nói chuyện à?

Dì à.

Dì còn chưa biết thế nào mới gọi là không dễ nói chuyện đâu.

Tiệc tan.

Trần Hạo tiễn xong bàn khách cuối cùng, quay lại tìm tôi.

“Vợ à, hôm nay em sao vậy? Cứ là lạ.”

“Lạ chỗ nào?”

“Thì… không nhiệt tình lắm.” Anh ta ôm eo tôi, “Mẹ anh nói em lạnh nhạt.”

Tôi nhìn anh ta.

Gương mặt này.

Kiếp trước tôi nhìn suốt ba năm.

Ngày nào cũng thấy đẹp.

Cho đến ngày cuối cùng, anh ta đứng trước tòa, để luật sư của mình đọc câu đó:

“Khoản vay 12 triệu mà nguyên đơn nhắc đến không có bất cứ chứng cứ bằng văn bản nào, bị đơn không thừa nhận.”

Đến hôm đó tôi mới hiểu.

Một gương mặt đẹp cũng có thể ăn thịt người.

“Em mệt.” Tôi nói, “Về trước đi.”

“Được.” Anh ta hôn lên trán tôi, “Ngày mai anh đưa em đi xem váy cưới.”

Tôi gật đầu.

Về đến nhà, đóng cửa lại.

Tôi lấy điện thoại ra.

Mở app ngân hàng.

Số dư: 4.670.000.

Đây là tài khoản cá nhân của tôi. Kiếp trước, số tiền này trong vòng nửa năm đã bị Trần Hạo “mượn” đi bằng đủ mọi lý do.

Cộng thêm 8 triệu bố tôi đưa để “đầu tư khởi nghiệp”.

Tổng cộng 12 triệu.

Không trả một xu.

Không còn một đồng.

Tôi thoát app ngân hàng, mở ghi chú.

Viết vài dòng.

Viết xong, tôi khóa ghi chú lại.

Kiếp trước anh ta có thể xóa tờ giấy vay nợ của tôi từ xa.

Kiếp này, điện thoại của tôi anh ta đừng hòng chạm vào.

Tôi tắt đèn, nằm xuống giường.

Trần nhà tối mịt.

Kiếp trước, tôi từng nằm trong căn phòng thuê, nhìn trần nhà y như thế này, khóc suốt một đêm.

Kiếp này không khóc nữa.

Khóc thì có ích gì?

Phải đòi tiền.

Phải lấy mạng.

Phải khiến anh ta quỳ xuống trước mặt tôi.

2.

Ngày hôm sau.

Trần Hạo đến công ty.

Công ty của anh ta tên là “Công nghệ Hạo Thần”, làm về nhà thông minh.

Nghe thì rất cao cấp.

Thực tế chỉ là một cái vỏ rỗng.

Kiếp trước, tôi mất ba năm mới hiểu ra: công ty này từ ngày thành lập đã không hề định kiếm tiền.

Tác dụng duy nhất của nó là rửa tiền của tôi ra ngoài.

Chuyển cho Chu Đình.

Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc động đến anh ta.

Tôi hẹn Trình Vi.

Một quán cà phê ở trung tâm thành phố.

Trình Vi hơn tôi hai tuổi, tóc ngắn, tác phong gọn gàng, nói chuyện nhanh.

Kiếp trước, chúng tôi từng là bạn cùng ký túc trong đại học. Sau khi tốt nghiệp, chị ấy làm luật sư, còn tôi lấy chồng.

0%