Một nha hoàn bước vào bẩm báo, phá tan cục diện bế tắc.
“Tam tiểu thư, Tứ tiểu thư, người Úy Trì gia đến phủ. Lão gia bảo hai vị qua đó.”
Úy Trì gia?
Ta hơi nhíu mày.
Kiếp trước, vì ta chủ động cầm miếng ngọc bội kia đi tìm Úy Trì Uyên, Úy Trì gia mới bắt đầu có qua lại với Tô gia.
Trước đó, hai nhà một văn một võ, nước giếng không phạm nước sông.
Giờ lại chủ động tìm đến cửa.
Chẳng lẽ…
Ánh mắt ta trầm xuống.
Úy Trì Uyên cũng trọng sinh rồi.
Tính toán của Tô Vân Thù rơi vào khoảng không.
Úy Trì Uyên đến cửa là để cảm tạ ân cứu mạng của vị Tam tiểu thư là tỷ ấy.
Nếu đối phương đã biết ân nhân cứu mạng thật sự là ai, chuyện mạo danh tất nhiên không còn có thể nhắc đến.
Trong đại đường, Úy Trì Uyên chăm chú nhìn Tô Vân Thù trước mặt. Trong mắt chàng có chút hoảng hốt, còn mang theo niềm vui như mất rồi lại tìm được.
Tô Vân Thù bị chàng nhìn đến không tự nhiên.
“Đó đều là việc tiểu nữ nên làm. Úy Trì công tử tuổi trẻ tài cao, theo tướng quân chinh chiến vì nước. Tiểu nữ có thể cứu được công tử, là phúc khí của Tô gia.”
Phụ thân nở nụ cười khách sáo.
“Tô đại nhân quá lời rồi.”
Úy Trì Uyên ôm quyền, đôi mắt đen sâu đầy ẩn ý.
“Tam tiểu thư là ân nhân cứu mạng của ta. Ta luôn ghi nhớ trong lòng. Ngày sau nếu có việc gì, cứ mở lời.”
Quả nhiên chàng cũng trọng sinh.
Với hiểu biết của ta về chàng, nếu được làm lại một lần, chàng không thể không làm gì.
Như vậy cũng tốt, đỡ cho ta không ít công sức.
Giữa lúc mọi người đang vui vẻ, Úy Trì Uyên dời mắt sang ta đang đứng yên bên cạnh.
“Vị này chính là Tứ tiểu thư?”
Phụ thân gật đầu.
“Đây là tiểu nữ út.”
“Tam tiểu thư và Tứ tiểu thư quả thật giống nhau. Khi ta vừa bước vào, suýt nữa không phân biệt được ai mới là ân nhân cứu mạng.”
Nghe ra trong giọng chàng có chút mỉa mai, ta khẽ kéo khóe môi.
Phụ thân nói:
“Tiểu nữ út tính tình yên tĩnh, nhát gan, ít ra khỏi nhà. Người có thể làm chuyện cứu người bên ngoài như thế, cũng chỉ có tỷ tỷ của nó thôi.”
“Tam tiểu thư tâm địa thuần thiện. Hôm yến tiệc, hẳn là đã sớm nhận ra ta.”
“Nếu đổi lại là người khác, làm được việc tốt như vậy, chỉ sợ đã sớm mong chạy tới đòi lợi ích. Lại có vài kẻ không biết liêm sỉ, chuyện mạo nhận công lao cũng chưa chắc không làm ra được.”
Khi nói câu này, khóe mắt chàng liếc ta một cái.
Ta thần sắc tự nhiên, không hề có dáng vẻ bị ám chỉ.
Ngược lại là Tô Vân Thù sắc mặt trắng bệch trong khoảnh khắc, suýt nữa tưởng kế hoạch của mình sắp bị vạch trần.
Sau khi trọng sinh, Úy Trì Uyên đã sớm đến đây chọc thủng chuyện này, còn ta chưa kịp làm gì.
Chàng đương nhiên khó mà biết, ta cũng đã trọng sinh.
Dù kiếp trước hay kiếp này, Úy Trì Uyên sớm đã nhận định rằng ta cưỡng chiếm tín vật, còn Tô Vân Thù vì thương muội muội nên đành nhịn đau nhường lại.
Kiếp trước, những lời khó nghe hơn thế này ta đều đã nghe rồi, chút này thì tính là gì?
Sau khi Úy Trì Uyên rời đi, Tô Vân Thù chặn ta lại.
“Có phải là muội không?”
Ta nghi hoặc:
“Chuyện gì?”
“Có phải muội nói cho chàng biết người cứu chàng là ta không? Chuyện này ta chỉ nói với một mình muội!”
Tô Vân Thù nhìn chằm chằm vào mặt ta, vẻ mặt thất vọng tột cùng.
“Chỉ cần hai tỷ muội chúng ta sắp xếp tốt chuyện này, sẽ mang lại bao nhiêu vinh quang cho Tô gia? Lợi hại trong đó ta đã nói rõ với muội từ lâu. Ta vốn tưởng muội hiểu ta, vậy mà muội…”
Ta ngắt lời tỷ ấy:
“Tỷ tỷ nhận định là muội sao?”
“Chẳng lẽ tỷ cho rằng người Úy Trì gia chỉ là đồ trang trí? Bọn họ không tự điều tra được à?”
Ta chặn họng tỷ ấy.
“Dù sao chuyện này cũng đã lộ, tỷ tỷ đừng tính toán hôn sự của muội nữa. Chi bằng nghĩ cho kỹ xem nên dùng ân cứu mạng này đổi lấy lợi ích lớn hơn cho Thành vương điện hạ thế nào.”