Chương 4

818 từ

Động tác của Úy Trì Uyên nhanh hơn ta tưởng.

Kiếp trước, chàng làm việc dưới trướng Thành vương, hiểu rất rõ Thành vương.

Cộng thêm lợi thế biết trước tương lai, chưa đầy ba tháng, Thành vương đã bị ngự sử tố cáo ba tội danh: cất giấu giáp trụ riêng, nuôi dưỡng tử sĩ, mua quan bán chức.

Hoàng thượng nổi giận, giam lỏng hắn ở đất phong, không có chiếu chỉ thì không được hồi kinh.

Tay Thành vương vươn tới Lại bộ, phụ thân ta, vị Lại bộ thị lang, cũng bị liên lụy chịu họa. Nhờ các lão cầu tình, phụ thân mới không bị phạt ra khỏi kinh, được giữ lại làm việc ở Quốc Tử Giám.

Chuyện giữa Tô Vân Thù và Thành vương đương nhiên cũng coi như kết thúc.

May mà hai bên còn chưa kết thân, Tô gia vẫn còn đường xoay chuyển, kịp thời rút mình ra.

Nhưng Tô Vân Thù càng ngày càng trở nên trầm mặc ít lời.

Có lẽ vì uất kết trong lòng, tỷ ấy bệnh nặng một trận.

Người Úy Trì gia thường xuyên đến thăm, đưa tới không ít thuốc bổ.

Dưỡng bệnh hơn nửa tháng, vừa mới khỏe hơn, người Úy Trì gia đã đến cửa cầu thân.

Phụ thân, mẫu thân đương nhiên đồng ý.

Hiện giờ cảnh ngộ Tô gia không tốt. Người nào hơi muốn giữ thân đều không muốn dính dáng tới nhà chúng ta.

Úy Trì gia lúc này đến cầu thân, không khác gì đưa than sưởi giữa ngày tuyết.

Hôn sự của Úy Trì Uyên và Tô Vân Thù đã định, phụ thân lại định đưa hôn sự của ta lên lịch trình.

Ông gọi ta đến.

“Vân Lạc, con cũng biết, nhà chúng ta còn có thể ở lại kinh thành đều nhờ Lận các lão.”

“Vừa hay, Lận các lão có một người cháu, tên là Lận Thừa Bách, lớn hơn con sáu bảy tuổi. Nếu có thể kết mối giao hảo hai họ…”

Lận Thừa Bách…

Ta ngắt lời ông:

“Là vị mấy năm trước bị gãy chân, hiện giờ đi lại bất tiện đó sao?”

Dẫu biết mình không được coi trọng trong nhà, nhưng hành động đem ta đi làm nhân tình trắng trợn như vậy vẫn khiến lòng ta lạnh đi.

Sắc mặt phụ thân cứng đờ, sau đó trên mặt hiện lên cơn giận vì bị vạch trần.

“Nếu không phải hắn đi lại bất tiện, chỉ sợ cũng chưa đến lượt con.”

“Khi nào con có thể như Vân Thù, tự mình khiến những nhân vật như Thành vương, Úy Trì Uyên khuất phục, rồi hãy đến đây kén cá chọn canh!”

Ta cúi đầu, kéo khóe môi.

Tô Vân Thù quả thật từng khiến Thành vương khuất phục. Tô gia cũng vì vậy mà đứng về phía Thành vương, rồi cũng chịu nạn đó thôi?

“Gấp gì chứ, con có nói là không gả đâu.”

Lận Thừa Bách.

Vị này đâu chỉ đi lại bất tiện, thân thể còn yếu ớt.

Ta nhớ kiếp trước, chưa đầy hai năm sau chàng ấy đã mất.

Cũng chẳng có gì không tốt. Chăm sóc hai năm, đổi lấy một đời nhẹ nhõm.

Thấy ta nhả lời, phụ thân lộ ra chút ý cười.

“Vi phụ biết mà, Lạc nhi của ta luôn khiến người ta yên tâm. Qua một thời gian nữa, cho hai con gặp mặt.”

Ta gật đầu, rời khỏi thư phòng.

Trong sân, ta vừa khéo gặp Úy Trì Uyên đang đi về phía này.

Ta hành lễ, đang định đi lướt qua chàng thì Úy Trì Uyên bỗng mở miệng.

“Ta biết tâm tư của nàng.”

Ta dừng bước.

“Tam tiểu thư tâm địa thuần thiện, suýt nữa bị người muội muội như nàng lừa gạt. Nhưng ta thì không.”

Úy Trì Uyên nghiêng đầu nhìn ta, mặt không cảm xúc.

“Nàng là người thế nào, ta nhìn rất rõ.”

Ta là người thế nào?

Úy Trì Uyên từng vô số lần nói rằng ta miệng toàn lời dối trá, hư vinh vô cùng, là nữ tử tâm cơ nhất mà chàng từng gặp trong đời.

Nếu không vì đã có con, chàng nhất định sẽ hòa ly với ta.

Nhìn hàng mày lạnh lùng của chàng, ta chợt nhớ ra kiếp trước, mấy năm đầu sau khi thành thân, chúng ta cũng từng có một quãng thời gian rất tốt đẹp.

Tính chàng nhiệt huyết, phóng khoáng, đối xử với người thê tử là ta rất tốt, luôn ra mặt giúp ta xử lý những chuyện trong hậu trạch.

Sự quan tâm ấy là thứ ta chưa từng được cảm nhận.

Khi còn nhỏ, ta nói chuyện thường chậm nửa nhịp. Mỗi khi ấp ủ mãi mới nói ra nhu cầu của mình, luôn bị tỷ tỷ bên cạnh cướp lời.

0%