Tôi là một con lừa đảo, bình thường hay lên livestream giả thần giả quỷ bói toán chém gió.
Có một anh đại gia vì muốn tìm con trai, mắt không chớp donate luôn cho tôi 120 triệu.
Tôi chột dạ, bèn bịa bừa một cái địa chỉ ở nơi đồng không mông quạnh, định bụng cầm tiền rồi chuồn êm.
Ai ngờ hôm sau, đại gia kia dẫn người tới đó thật.
Kết quả, đào ra một cái xác thật.
Tôi tên là Trần Phong, một đứa lừa đảo hàng thật 100%.
Nửa năm trước, tôi ôm vài trăm cành lên thành phố tìm việc, chạy gãy cả chân mà chẳng tìm được công việc đàng hoàng nào. Mắt thấy sắp phải ra gầm cầu ngủ đến nơi, tôi tình cờ lướt TikTok thấy người ta livestream làm “thầy bói” tâm linh kiếm tiền đầy túi, thế là nảy sinh ý đồ xấu.
Tôi bỏ ra 150 cành mua một bộ đạo bào kiểu áo thầy pháp, lại bỏ thêm 50 cành in một tấm poster “Bán Tiên Xuất Sơn” dán lên tường phòng trọ, thế là tự mở kênh livestream.
Bình thường tôi cứ ngồi trước ống kính giả vờ bấm đốt ngón tay, mở miệng ra là “Thí chủ ấn đường đen tối, sắp tới có họa”, hay “Mệnh cô thiếu kim, phải phá tài mới tiêu tai”. Toàn là mấy câu văn mẫu tôi học lỏm từ mấy cuốn sách bói toán bán ngoài vỉa hè.
Dựa vào mấy lời nửa thật nửa bịa này, thế mà tôi cũng gom được vài nghìn follower, mỗi lần lên sóng cũng kiếm được vài trăm nghìn tiền donate, miễn cưỡng qua ngày.
Hôm nay vừa mở live, trong phòng bỗng xuất hiện một tài khoản mang tên “Lão Châu tìm con”, vừa vào đã đập ngay một cái quà Carnival trị giá mấy triệu bạc.
Bình luận nháy mắt nổ tung.
“Đệt, đại gia xuất hiện!”
“Gặp chuyện gì khó khăn mà vung tiền ác thế?”
Tôi cũng sững sờ, vội ngồi thẳng lưng, bày ra vẻ mặt cao thâm khó lường: “Vị thí chủ này có lời gì, cứ nói thẳng.”
Lão Châu nhắn một dòng bình luận, câu chữ lộ rõ sự tuyệt vọng: “Đại sư, con trai tôi mất tích ba tháng rồi, cảnh sát tìm mãi không có manh mối. Xin cô giúp tôi bói xem nó đang ở đâu, tôi sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”
Tim tôi hẫng một nhịp.
Tìm người? Tôi mà biết bói toán thật á? Bình thường bói tình duyên tài lộc thì còn chém bừa cho qua chuyện được, chứ tìm người mất tích thật thì tôi lộ tẩy 100% à?
Tôi đang định tìm cớ từ chối thì trên màn hình lại nổ ra một chuỗi hiệu ứng Carnival, cộng lại đúng 120 triệu VNĐ.
Bình luận của Lão Châu theo sát: “Đại sư, đây là chút lòng thành, chỉ cần cô tìm được con trai tôi, sau này tôi sẽ hậu tạ thêm 200 triệu nữa!”
Tim tôi bắt đầu đập loạn xạ.
120 triệu đấy! Tôi có đi lừa nửa năm cũng chưa chắc kiếm được từng này, chưa kể còn 200 triệu phía sau. Cộng lại là đủ tiền cho tôi về quê đặt cọc mua nhà rồi!
Lòng tham lập tức đè bẹp sự chột dạ.
Tôi giả vờ nhắm mắt bấm đốt ngón tay, miệng lẩm bẩm mấy câu thần chú bịa đặt, não thì nảy số liên tục, tính xem làm sao bịa ra một cái địa chỉ nghe cho có vẻ hợp lý nhưng tuyệt đối không thể tìm thấy người. Đợi cầm được tiền là tôi sủi ngay, ai mà tìm được tôi.
Đột nhiên, trong đầu tôi lóe lên một địa điểm.
Ở ngoại ô phía Tây có một khu lò gạch cũ bỏ hoang. Chỗ đó hoang phế mười mấy năm nay rồi, bình thường một bóng ma cũng chẳng có. Dù ông ta có đến đó thật mà không tìm thấy người, tôi cũng có thể cãi là tôi chỉ bói ra vị trí đại khái, do ông ta tìm không kỹ. Đến lúc đó tiền đã nằm trong túi tôi, ông ta làm gì được tôi?
Tôi giả vờ như vừa bói xong rất mệt mỏi, từ từ mở mắt: “Con trai chú đang ở lò gạch cũ phía Tây thành phố, đi về góc Tây Bắc, đào sâu ba thước sẽ tìm thấy.”
Lão Châu lập tức nhắn lại: “Cảm ơn đại sư! Tôi dẫn người đi ngay! Tìm được nhất định sẽ đến tạ ơn!”
Nói xong tài khoản của ông ấy tối đen, rõ ràng là đang gấp rút đi tìm người.
Tôi nhìn 120 triệu vừa vào tài khoản, suýt thì bật cười thành tiếng, lập tức tắt live, bắt đầu dọn đồ.