Chương 14

857 từ

“Đây là bùa Thiên Diễn, chí bảo của sư môn ta, có khả năng thông âm dương, đoán cát hung. Hai mươi năm trước sư môn gặp kiếp nạn, bùa Thiên Diễn bị chia làm hai nửa, một nửa lưu lạc bên ngoài, không ngờ lại ở trên người cô,” đạo trưởng Huyền Thanh nhìn tôi, ánh mắt đầy cảm thán, “Trước đây có phải cô đột nhiên nghe thấy những âm thanh người khác không nghe được, nhìn thấy những thứ người khác không nhìn thấy? Đó là bùa Thiên Diễn nhận chủ, đang giúp cô tránh họa đấy.”

Tôi sững sờ. Hóa ra những âm thanh vang lên trong đầu tôi, cả việc nhìn thấy luồng hắc khí trên đỉnh đồng xanh, đều là do lá bùa tôi đeo hai mươi năm nay sao? Tôi còn tưởng mình bị ma ám, hóa ra là vậy.

“Việc cô nói bừa địa chỉ mà đào ra thi thể, nhìn ra đỉnh đồng xanh là đồ tùy táng, rồi nhìn thấu cạm bẫy của Lưu Mai, tất cả đều là công lao của bùa Thiên Diễn,” đạo trưởng Huyền Thanh nói tiếp, “Nhưng bùa Thiên Diễn này chỉ có một nửa, sức mạnh có hạn. Hơn nữa, mỗi lần sử dụng đều tiêu hao dương khí của cô. Nếu cô cứ dùng tiếp thế này, sớm muộn gì cũng bị hút cạn tinh khí, sống không quá nửa năm đâu.”

Sống lưng tôi lạnh toát. Thảo nào dạo này tôi luôn cảm thấy người mệt lả, hơi tí là buồn ngủ. Thì ra là vì cái này. Tôi vội hỏi ông ấy có cách nào giải quyết không.

Đạo trưởng Huyền Thanh gật đầu: “Cách thì có, nhưng cô phải theo ta học chút thuật pháp huyền môn. Vừa có thể phát huy tác dụng của bùa Thiên Diễn, vừa bảo vệ dương khí của bản thân. Hơn nữa, bây giờ không chỉ mình cô gặp nguy hiểm, tin tức bùa Thiên Diễn xuất thế đã lan truyền ra ngoài rồi. Rất nhiều kẻ bàng môn tả đạo đang tìm cô, muốn cướp lá bùa này. Cô cứ ở một mình, sớm muộn cũng xảy ra chuyện.”

Lời ông ấy vừa dứt, tôi liền cảm thấy một luồng gió lạnh buốt từ phía sau ập tới. Bùa Thiên Diễn trong đầu đột nhiên nóng rực, báo hiệu nguy hiểm. Tôi vội vàng né sang một bên, liền thấy một gã mặc áo đen tay lăm lăm cây gậy gỗ, phang mạnh xuống chỗ tôi vừa đứng. Mặt xi măng trên mặt đất bị nện đến mức để lại một vết lõm trắng ởn.

“Giao bùa Thiên Diễn ra đây!” Gã đàn ông cười gằn, rút một con dao găm từ trong áo ra, lại lao về phía tôi.

Tôi sợ mất mật, quay đầu định chạy tọt vào tòa chung cư thì đạo trưởng Huyền Thanh đã chắn trước mặt tôi. Ông ấy rút một lá bùa ném thẳng vào người gã kia. Lá bùa bốc cháy phừng phực, gã đàn ông hét lên thảm thiết, ôm mặt lùi lại, trên người bốc lên khói trắng.

“Chạy mau! Hắn còn đồng bọn!” Đạo trưởng Huyền Thanh kéo tay tôi chạy ra khỏi cổng khu chung cư. Tôi ngoái đầu nhìn lại, quả nhiên thấy 3 kẻ mặc đồ đen từ trong góc hẻm lao ra, tay lăm lăm hung khí.

Chúng tôi vẫy một chiếc taxi chạy ra khỏi thành phố, bọn chúng lái xe bám sát đằng sau. Mắt thấy sắp đuổi kịp, đạo trưởng Huyền Thanh giục tài xế chạy thẳng tới Thanh Vân Quán. Ông bảo chỉ cần đến được đạo quán là an toàn.

Ngồi trên xe, nhìn chiếc xe đuổi sát nút đằng sau, tim tôi đập loạn nhịp. Tôi vốn chỉ là một đứa lừa đảo vặt vãnh muốn kiếm chút tiền qua ngày, sao tự dưng lại cuốn vào cuộc tranh giành chí bảo huyền môn gì gì đó chứ? Lại còn vụ án con trai Lão Châu chưa phá xong, tôi có linh cảm chuyện đó cũng không thoát khỏi quan hệ với bùa Thiên Diễn.

Đang mải suy nghĩ, điện thoại tôi réo vang. Là cảnh sát Lý gọi, giọng anh ấy cực kỳ khẩn cấp: “Trần Phong, cô đang ở đâu? Lão Châu chết rồi! Chết trong khu lò gạch cũ phía Tây, hiện trường còn để lại tên của cô!”

Nghe những lời của cảnh sát Lý, đầu tôi “ong” lên một tiếng, suýt nữa ném luôn điện thoại. Lão Châu chết rồi? Lại còn để lại tên tôi?

Đạo trưởng Huyền Thanh ngồi cạnh thấy sắc mặt tôi không ổn, nhỏ giọng hỏi tôi có chuyện gì. Tôi thuật lại nội dung cuộc gọi cho ông nghe. Ông nhíu mày, bấm bấm ngón tay rồi trầm giọng nói: “Là nhắm vào cô đấy. Có kẻ muốn đổ tội giết người lên đầu cô. Bây giờ đường đi tới lò gạch cũ chắc chắn đã bị cảnh sát phong tỏa. Nếu cô đến đó lúc này, có một trăm cái miệng cũng không giải thích rõ được.”

0%