Chương 18

872 từ

Châu Hổ ngồi trên đống thùng gỗ bên cạnh. Tên này to con vạm vỡ, trên mặt có một vết sẹo dài. Thấy tôi, hắn vỗ tay đánh “bốp” một cái, cười gằn: “Trần đại sư, mày cũng gan thật đấy. Tao còn tưởng mày phải trốn chui trốn lủi đến cùng trời cuối đất cơ.”

“Thả cậu ấy ra,” tôi chỉ tay vào thiếu niên đang bị trói, “Bùa Thiên Diễn ở chỗ tao. Mày thả người, tao đưa bùa.”

“Vội cái gì?” Châu Hổ đủng đỉnh đứng dậy, tiến lại gần tôi, nheo mắt đánh giá tôi từ đầu đến chân, “Tao thật sự nhìn không ra, một con ranh lừa đảo vặt như mày lại được bùa Thiên Diễn nhận chủ, lại còn giúp tao giải quyết được lão già Châu, đỡ mất công tao phải ra tay. Nghĩ lại tao còn phải cảm ơn mày.”

“Lão Châu là do mày giết?” Tôi nghiến răng hỏi.

“Chứ còn ai nữa? Cái lão già đó, hùa với tao giết con trai ruột để lấy tiền bảo hiểm, lại còn muốn nuốt trọn. Còn dám tìm mày đào xác lên định bán đứng tao à? Lão không chết thì ai chết?” Châu Hổ cười khẩy, “Tao còn phải cảm ơn mày đấy. Nếu không có mày, tao lấy đâu ra cơ hội tốt thế để giá họa cho kẻ khác. Nếu không phải tên cảnh sát Lý ngu ngốc kia cứ nằng nặc đòi điều tra đến cùng, thì mày giờ này đã bị kết tội rồi, tao cũng bớt đi được bao nhiêu phiền phức.”

“Mày giết Lão Châu thì thôi, sao mày còn giết cả con trai ông ấy? Đó là em họ mày cơ mà!” Tôi tức giận đến run người. Trước đây tôi tuy là kẻ lừa đảo nhưng chưa từng hại chết ai. Bọn chúng đúng là lũ mất trí.

“Em họ à? Nó nợ tao 800 triệu tiền cờ bạc, không trả được thì tao không giết nó giết ai? Hơn nữa, nó chết thì món bảo hiểm tai nạn 3 tỷ lão già kia mua chẳng phải thuộc về tao sao? Mối làm ăn này quá hời còn gì,” Châu Hổ cười nhăn nhở dữ tợn, “Bớt nói nhảm đi, mau giao bùa Thiên Diễn ra đây, nếu không tao đâm chết thằng nhóc này ngay.”

Vừa nói, hắn vừa lôi ra một con dao găm dí vào cổ cậu thiếu niên. Cậu bé sợ đến run rẩy, nước mắt giàn giụa. Tôi cắn răng, cởi sợi dây đỏ đeo bùa Thiên Diễn trên cổ xuống, giơ lên cao: “Mày thả người trước, tao sẽ đưa cho mày.”

“Mày còn dám ra điều kiện với tao à?” Mặt Châu Hổ sa sầm, hắn vung tay, hai tên đàn em bên cạnh lập tức bước tới định cướp bùa trên tay tôi.

Tim tôi thắt lại, nhớ đến câu chú mà đạo trưởng Huyền Thanh đã dạy, tôi lùi lại một bước, niệm chú. Bùa Thiên Diễn trên tay đột nhiên phát ra một vầng sáng dịu nhẹ. Hai tên đàn em bị ánh sáng chói mắt, ôm mặt hét thất thanh.

Châu Hổ sững người, không ngờ tôi lại có bản lĩnh này. Hắn chửi thề một tiếng, lăm lăm con dao xông thẳng về phía tôi. Tôi vội móc lá bùa giấy trong ngực ném thẳng vào người hắn. Lá bùa bốc cháy phừng phực, Châu Hổ hoảng sợ né sang một bên. Ngay lúc đó, cửa nhà kho bị tông sầm ra. Cảnh sát Lý dẫn đầu một đội cảnh sát ập vào, hô lớn: “Không được nhúc nhích! Cảnh sát đây!”

Thấy cảnh sát, sắc mặt Châu Hổ thay đổi tức thì. Hắn chộp lấy cậu thiếu niên, dí dao vào cổ cậu, lùi lại mấy bước, hung hăng nói: “Đừng qua đây! Đứa nào qua đây tao giết nó!”

Tất cả mọi người đều khựng lại. Châu Hổ kéo lê cậu thiếu niên lùi về phía cánh cửa phụ sau nhà kho. Nhìn con dao trong tay hắn, lòng tôi nóng như lửa đốt. Bùa Thiên Diễn trong đầu đột nhiên nóng rực, một đoạn ký ức xa lạ ùa về. Tôi buột miệng hét lên: “Túi áo bên trái của mày đang giữ tờ giấy nợ 1 tỷ của sòng bài ngầm! Nếu bây giờ mày thả con tin, chúng tao có thể giúp mày xin xỏ sòng bài. Còn nếu mày dám làm hại người, mày không những phải đền mạng, mà bà mẹ già ở nhà của mày cũng sẽ bị bọn sòng bài đánh gãy chân!”

Động tác của Châu Hổ đột ngột khựng lại, hắn nhìn tôi đầy khiếp sợ: “Sao mày biết?”

“Tao không chỉ biết chuyện này, tao còn biết 3 năm trước mày lái xe đâm người rồi bỏ trốn, cảnh sát đang tìm bằng chứng rồi,” tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi bước tới, “Bây giờ mày thả con tin, chủ động đầu thú thì còn cơ hội khoan hồng. Nếu ngoan cố, đời mày coi như bỏ. Mẹ mày chỉ có mình mày là con trai, mày muốn bà ấy kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh sao?”

0%