Chương 19

848 từ

Tay Châu Hổ bắt đầu run rẩy, ánh mắt lộ vẻ hoang mang. Hắn chỉ là một tên lưu manh, điều hắn quan tâm nhất trên đời chính là bà mẹ già ở nhà. Thừa lúc hắn phân tâm, tôi lao tới chộp lấy tay cầm dao của hắn bẻ gập xuống. “Keng” một tiếng, con dao rơi xuống đất. Các cảnh sát bên cạnh lập tức lao tới đè nghiến Châu Hổ xuống sàn.

Cậu thiếu niên được cứu thoát. Trương Hoành hớt hải chạy tới ôm chầm lấy con trai khóc nức nở, liên tục nói lời cảm ơn tôi. Cảnh sát Lý bước đến vỗ vai tôi, cười nói: “Khá lắm Trần Phong, tôi phục cô rồi đấy. Lần này không chỉ tự minh oan cho mình mà còn lập công lớn. Sau này ai dám bảo cô là đứa lừa đảo, tôi là người đầu tiên không đồng ý.”

Tôi bật cười, sờ sờ lá bùa Thiên Diễn trong túi áo, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Trước đây tôi chỉ luôn nghĩ cách lừa chút tiền về quê dưỡng già, chưa từng nghĩ có ngày mình có thể giúp cảnh sát bắt tội phạm, lại còn cứu được nhiều người như vậy.

Đạo trưởng Huyền Thanh đi tới, nhìn lá bùa Thiên Diễn trong tay tôi, cười hỏi: “Thế nào? Bây giờ cô đã biết lá bùa này không phải là tai họa rồi chứ? Cô có thiên phú, sau này theo ta học chút bản lĩnh thực sự, đừng đi lừa gạt nữa. Dùng năng lực này giúp đỡ những người thực sự cần giúp, không tốt hơn sao?”

Tôi nhìn Trương Hoành đang dỗ dành con trai phía xa, rồi nhìn Châu Hổ đang bị giải lên xe cảnh sát, khẽ gật đầu. Trước đây tôi lừa người là vì miếng cơm manh áo. Giờ tôi đã có bản lĩnh thực sự, tại sao không làm việc có ích chứ?

Vừa định mở lời, điện thoại trong túi bỗng reo. Là một số máy lạ. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói già nua, pha chút ý cười: “Cô là Trần đại sư phải không? Tôi tìm cô có chút chuyện. Về chuyện của bố mẹ cô hai mươi năm trước, cô có hứng thú muốn nghe không?”

Cầm điện thoại, tôi đứng như trời trồng. Từ nhỏ tôi đã lớn lên ở cô nhi viện, chưa từng biết bố mẹ mình là ai. Người này sao lại biết?

Người ở đầu dây bên kia dường như đoán được suy nghĩ của tôi, ông ta khẽ cười rồi nói tiếp: “Cô không cần biết tôi là ai. Nếu muốn biết tung tích của bố mẹ cô, 9 giờ sáng mai hãy đến quán trà cổ ở phía Nam thành phố. Tôi sẽ đợi cô ở tầng hai. Nhớ kỹ, cô chỉ được đến một mình. Nếu dẫn theo người khác, cả đời này cô đừng hòng biết được sự thật.”

Nói xong, ông ta dập máy. Tôi gọi lại thì máy đã tắt. Siết chặt chiếc điện thoại, lòng tôi rối như tơ vò. Hai mươi năm qua, tôi chưa từng ảo tưởng mình có thể tìm lại được bố mẹ. Vậy mà hôm nay bỗng dưng có một người xuất hiện, nói rằng biết tung tích của họ. Tôi vừa mong ngóng vừa sợ hãi, không biết đây liệu có lại là một cái bẫy nào khác không.

“Sao thế? Có chuyện gì à?” Thấy mặt tôi biến sắc, đạo trưởng Huyền Thanh bước tới hỏi.

Tôi thuật lại nội dung cuộc gọi cho ông nghe. Ông nhíu mày, bấm đốt ngón tay tính toán một lát rồi bảo: “Quẻ tượng cho thấy chuyện này quả thực có nhân duyên với cô, không phải là bẫy, nhưng cũng chẳng bình yên. Ngày mai ta sẽ đi cùng cô. Ta sẽ đợi dưới lầu, cô cứ lên một mình. Có nguy hiểm gì ta sẽ lên ứng cứu ngay.”

Tôi gật đầu, giờ cũng chỉ có thể làm vậy. Tối hôm đó về đến thành phố, cảnh sát Lý đã giúp tôi xóa bỏ nghi ngờ, còn đặc biệt cấp giấy chứng nhận cho tôi. Cuối cùng tôi cũng không phải sống cảnh chui lủi nữa. Để cảm tạ việc tôi cứu con trai ông ấy, Trương Hoành tặng tôi một chiếc thẻ ngân hàng có 1 tỷ, còn đòi tặng thêm một căn hộ ở trung tâm thành phố. Tôi từ chối mãi, cuối cùng chỉ nhận chiếc thẻ, còn nhà thì nhất quyết không lấy.

Chín giờ sáng hôm sau, đúng hẹn, tôi đến quán trà cổ phía Nam thành phố. Quán này mở mười mấy năm rồi, cách bài trí vẫn giữ nguyên nét xưa: bàn ghế gỗ, không khí thoang thoảng hương trà. Bước lên tầng hai, tôi thấy ở bàn sát cửa sổ có một ông lão mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xám. Tóc ông bạc phơ, lưng thẳng tắp. Thấy tôi lên, ông vẫy tay gọi.

0%