Chương 5

841 từ

Tôi im lặng hồi lâu, cuối cùng chẳng nói gì, tìm bừa một cái cớ rồi tắt live.

Ngồi trên ghế, đầu óc tôi rối như tơ vò.

Đúng lúc này, điện thoại bỗng đổ chuông, là một số lạ.

Tôi bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông rất lịch sự: “Xin hỏi cô có phải là Trần đại sư không? Tôi là giám đốc tập đoàn Đỉnh Thịnh, Trương Hoành. Tôi có chút việc muốn nhờ đại sư giúp, giá cả cô cứ ra giá, xem khi nào cô có thời gian, tôi sẽ đích thân đến thăm.”

Tôi sững người.

Tập đoàn Đỉnh Thịnh? Đó là tập đoàn lớn nổi tiếng của thành phố, giám đốc Trương Hoành lại càng là người giàu có khét tiếng. Ông ta tìm tôi làm gì?

Chưa kịp phản ứng, điện thoại lại reo, lại một số lạ khác, vừa mở miệng cũng cực kỳ cung kính: “Chào Trần đại sư, tôi là thư ký của Thị trưởng Lý. Thị trưởng muốn mời ngài ngày mai đến nhà dùng bữa, có chút việc muốn thỉnh giáo ngài.”

Cầm điện thoại, tôi triệt để đứng hình.

Chuyện gì thế này?

Sao tự nhiên bao nhiêu người tìm tôi thế?

Lại còn toàn là những nhân vật có máu mặt?

Tôi đang ngây người thì điện thoại lại đổ chuông. Lần này là giọng một người phụ nữ lạ, giọng rất gấp gáp, còn mang theo tiếng khóc nức nở: “Trần đại sư, cầu xin cô cứu con gái tôi! Con gái tôi bị ma nhập rồi! Cô muốn bao nhiêu tiền tôi cũng đưa!”

Tay tôi run lên, điện thoại suýt rơi xuống đất.

Ma nhập?

Tôi còn chưa biết con ma thật nó tròn méo ra sao cơ mà!

Cầm điện thoại, nửa ngày tôi vẫn chưa hoàn hồn. Người phụ nữ đầu dây bên kia vẫn đang khóc lóc van xin, giọng run rẩy như chiếc lá trước gió thu. Tôi cắn chặt môi dưới, trong đầu đang đấu tranh dữ dội.

Nếu tôi nhận lời, chút tài mọn lừa đảo của tôi chắc chắn sẽ bại lộ. Đến lúc đó mà lộ tẩy, có khi còn thảm hơn bây giờ. Nhưng nếu không nhận, nghe giọng điệu của bà ấy, có lẽ đã gặp phải chuyện gì khó khăn lắm. Chút áy náy từ tối qua vẫn chưa tan hết, lúc này tôi thực sự không thể thốt ra lời từ chối.

“Chị đừng vội,” tôi hắng giọng, cố gắng để giọng mình nghe có vẻ vững vàng một chút, “Chị cứ nói rõ tình hình xem. Con gái chị năm nay bao nhiêu tuổi? Bắt đầu có biểu hiện lạ từ khi nào?”

Người phụ nữ thấy tôi chịu nghe, vội vàng lau nước mắt, đứt quãng kể lại. Chị ấy tên là Lưu Mai, con gái năm nay 14 tuổi. Nửa tháng trước đi leo núi ngoại ô với bạn học, lúc về thì bắt đầu có biểu hiện bất thường. Ban đầu là ngày nào cũng lẩm bẩm nói chuyện với không khí, nửa đêm còn bò dậy ngồi giữa phòng khách cười, tiếng cười cực kỳ rợn người. Đưa đi bệnh viện khám thì chẳng ra bệnh gì, tìm mấy vị gọi là “đại sư” đến xem, kẻ thì lừa tiền, kẻ xem xong thì tình trạng con bé càng nặng hơn. Bây giờ con gái chị thậm chí không đi học được, ngày nào cũng nhốt mình trong phòng, ai gõ cửa cũng không mở.

“Hôm qua tôi xem tin tức, thấy bảo cô chỉ cần bấm đốt ngón tay là tìm ra con trai bị mất tích ba tháng của ông Châu, mọi người đều nói cô là thần tiên sống,” giọng Lưu Mai lại nghẹn ngào, “Tôi thực sự hết cách rồi Trần đại sư, xin cô hãy đến xem giúp. Bao nhiêu tiền tôi cũng đưa, chỉ cần cứu được con gái tôi.”

Tôi siết chặt điện thoại, tim thắt lại. Tôi làm gì phải thần tiên sống, bản thân có bao nhiêu cân lượng tôi tự biết. Nhưng nghe chị ấy nói vậy, nếu tôi không đi, lỡ con gái chị ấy xảy ra chuyện gì thật, cả đời này lương tâm tôi sẽ không yên.

“Được rồi, chị gửi địa chỉ cho tôi, tôi qua ngay.” Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại đồng ý. Đến khi cúp máy mới nhận ra, tôi không nhịn được mà tự tát vào đầu mình một cái. Tôi điên rồi sao? Một đứa lừa đảo mà tự coi mình là đại sư thật à?

Nhưng lời đã nói ra, không thể rút lại. Tôi cắn răng, lục tìm trong tủ bộ đạo bào mua 150 cành mặc vào, tiện tay nhét thêm cuốn sách bói toán mua ở vỉa hè vào ngực áo. Nếu đến lúc đó không chống đỡ nổi, thì cũng có thể chiếu theo trong sách mà chém gió vài câu.

0%