Chương 4

803 từ

Tôi đứng đực ra đó, cả người ngơ ngác.

Cảm ơn tôi?

Tôi cứ tưởng ông ấy biết tôi là kẻ lừa đảo, đến tìm tôi tính sổ, hóa ra là đến cảm ơn tôi?

Nhìn vẻ mặt biết ơn đến rơi nước mắt của Lão Châu, câu “Thật ra tôi là một đứa lừa đảo” nghẹn lại ở cổ họng, không sao thốt ra được.

Nếu bây giờ tôi bảo ông ấy tôi chỉ đoán mò, ông ấy có suy sụp tại chỗ không?

Hai người cảnh sát bên cạnh cũng sững sờ, nhìn nhau không nói lời nào.

Lão Châu móc trong ngực áo ra một chiếc thẻ ngân hàng, nhét vào tay tôi: “Đại sư, đây là 200 triệu tôi đã hứa với cô, mật khẩu là 6 số 0, cô nhất định phải nhận! Sau này cô có việc gì, chỉ cần tôi làm được, tôi tuyệt đối không từ chối!”

Cầm chiếc thẻ ngân hàng trên tay, tôi thấy nóng rát như muốn vứt đi, nhưng nhìn đôi mắt ngập tràn sự biết ơn và tin tưởng của Lão Châu, tôi thực sự không thể từ chối.

Tôi há miệng, nửa ngày không thốt nên lời.

Tôi chỉ là một đứa lừa đảo mà.

Tôi đâu phải thần tiên sống gì.

Hôm qua tôi còn định ôm tiền của ông ấy bỏ trốn, vậy mà giờ ông ấy lại coi tôi như ân nhân cứu mạng mà cảm tạ.

Một cảm giác áy náy mãnh liệt trào dâng trong lòng, khiến tôi nghẹn đắng.

Cuối cùng anh cảnh sát nam lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Ông Châu, ông đứng lên trước đã, chúng tôi còn vài thông tin cần tìm hiểu từ ông, Trần Phong cũng còn việc cần hỏi, ông theo chúng tôi ra ngoài trước đi.”

Lão Châu lúc này mới lau nước mắt đứng dậy, cúi gập người chào tôi một cái thật sâu, rồi mới theo cảnh sát ra ngoài.

Trong phòng thẩm vấn chỉ còn lại một mình tôi, cầm chiếc thẻ ngân hàng trên tay, tôi cảm thấy nặng trĩu.

Khoảng nửa tiếng sau, cảnh sát nam quay lại, ánh mắt nhìn tôi có chút phức tạp.

“Cô có thể đi rồi,” anh ta nói, “Nhưng dạo gần đây cô tạm thời không được rời khỏi thành phố. Chúng tôi có thể cần cô hỗ trợ thêm, hãy giữ điện thoại luôn liên lạc được, gọi lúc nào có mặt lúc đó.”

Tôi vội gật đầu: “Vâng vâng vâng, tôi nhất định hợp tác, cảm ơn cảnh sát.”

Cầm đồ bước ra khỏi đồn cảnh sát, ánh nắng bên ngoài chói lọi, tôi vẫn thấy hơi bàng hoàng.

Tôi thực sự không sao?

Bị dính vào án mạng, vậy mà tôi cứ thế được thả ra?

Tôi đút túi hai chiếc thẻ ngân hàng tổng cộng 320 triệu, đi trên đường mà cứ ngỡ như đang mơ.

Đáng lẽ tôi định chạy thẳng ra ga tàu trốn luôn, nhưng không hiểu sao, đôi chân lại không nghe lời mà đi về phòng trọ.

Trong đầu tôi toàn là hình ảnh Lão Châu quỳ lạy cảm ơn tôi, cùng đôi mắt chan chứa sự tin tưởng ấy.

Tôi lừa của ông ấy 120 triệu, ông ấy không những không trách mà còn mang thêm cho tôi 200 triệu. Nếu tôi cứ thế bỏ trốn, chẳng phải quá tồi tệ hay sao?

Tôi ngồi thẫn thờ trên ghế trong phòng trọ rất lâu, cuối cùng lấy điện thoại ra, mở app livestream.

Vừa bấm phát sóng, phòng live lập tức nhảy lên mấy nghìn người xem, bình luận nhảy nhanh đến mức hoa cả mắt.

“Đậu xanh! Đại sư onl rồi!”

“Đại sư chị đỉnh quá! Hôm qua em xem full live! Chỗ chị chỉ đào ra xác chết thật kìa!”

“Thần tiên sống đây rồi! Đây mới là đại sư thật sự! Mấy kẻ giả thần giả quỷ trước đây so với cô đúng là đồ bỏ!”

“Đại sư bói giúp em xem bao giờ em giàu với!”

“Đại sư bói giúp xem chồng em có ngoại tình không! Bao nhiêu tiền em cũng trả!”

Nhìn màn hình rợp bình luận, trong lòng tôi ngũ vị tạp trần.

Tôi làm gì phải đại sư, chỉ là một đứa lừa đảo đạp trúng cứt chó thôi.

Tôi há miệng định nói rõ sự thật rằng mình là kẻ lừa đảo, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt vào.

Nếu nói ra, không những 320 triệu này không giữ được, mà khéo tôi còn phải vô bóc lịch vài năm. Dù sao số tiền tôi lừa đảo cũng không hề nhỏ.

Hơn nữa về phía Lão Châu, nếu tôi nói tôi đoán mò, liệu ông ấy có chịu nổi cú sốc này không?

0%