Chương 8

812 từ

Anh ta lập tức dùng bộ đàm chỉ đạo vài câu, điều động lực lượng truy bắt quanh khu vực. Sau đó quay sang nói với Lưu Mai: “Chị yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ bắt được chúng. Con gái chị là nhân chứng quan trọng, tiếp theo chúng tôi sẽ cử người bảo vệ an toàn cho gia đình chị.”

Lưu Mai òa khóc nức nở, liên tục nói lời cảm ơn cảnh sát Lý. Sau đó quay sang tôi cúi gập người: “Trần đại sư, thực sự cảm ơn cô rất nhiều. Nếu không có cô, tôi không biết con gái mình còn phải chịu đựng đến bao giờ.”

Tôi vội đỡ chị ấy, trong lòng có chút ngại ngùng. Tôi thì đại sư gì chứ, chỉ là tình cờ hỏi được sự thật thôi.

Cảnh sát Lý nhìn tôi, ánh mắt có chút phức tạp, vỗ vỗ vai tôi: “Khá lắm Trần Phong, lần này cô lại lập công rồi. Trước đây tôi còn tưởng cô thực sự chỉ là một kẻ lừa đảo, không ngờ cũng có chút tài năng.”

Tôi cười gượng gạo, vừa định lên tiếng thì điện thoại đột nhiên reo vang. Là Trương Hoành – giám đốc tập đoàn Đỉnh Thịnh gọi đến. Vừa bắt máy, giọng ông ta đã vô cùng gấp gáp: “Trần đại sư, cô đang ở đâu vậy? Cô có thể đến nhà tôi một chuyến ngay được không? Con trai tôi đột nhiên không xong rồi, bác sĩ cũng hết cách. Xin cô mau đến xem thử, bao nhiêu tiền tôi cũng đưa!”

Tôi sững người. Chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia vang lên tiếng “bịch” như có người ngã xuống, tiếp đó là một tràng âm thanh hoảng loạn, la hét.

Tim tôi hẫng một nhịp. Nghe âm thanh bên kia điện thoại, nhà Trương Hoành có vẻ đang loạn cào cào. Vốn dĩ tôi còn định giải quyết xong việc bên này sẽ về phòng trọ, suy nghĩ xem sau này nên làm gì. Nhưng giọng Trương Hoành tràn ngập sự tuyệt vọng, giống hệt ngữ điệu của Lão Châu hôm qua. Lời từ chối đến cửa miệng tôi lại nuốt ngược vào trong.

“Ông đừng hoảng, gửi địa chỉ cho tôi, tôi qua ngay.” Tôi cúp máy, chào cảnh sát Lý và Lưu Mai một tiếng. Lưu Mai nằng nặc nhét cho tôi một phong bì dày cộp, tôi từ chối mãi không được đành đút tạm vào túi, rồi bắt taxi hối hả chạy tới địa chỉ Trương Hoành gửi.

Nhà Trương Hoành là một căn biệt thự độc lập nằm trên sườn núi. Lúc tôi đến, trước cổng đỗ mấy chiếc xe sang, trong sân còn có cả một chiếc xe cứu thương. Vài cô y tá đang khênh cáng đi ra, trên cáng là một thiếu niên mặt mày trắng bệch, mắt nhắm nghiền, môi tím ngắt đáng sợ.

Trương Hoành mặc đồ ở nhà, tóc tai rối bù. Vẻ phong độ thường thấy trên tivi biến sạch, mắt ông đỏ hoe đứng ở cửa. Vừa thấy tôi đến, ông ta lao vội tới chộp lấy cánh tay tôi, giọng run rẩy: “Trần đại sư! Cuối cùng cô cũng đến! Con trai tôi vừa đột nhiên co giật, hô hấp gần như ngừng lại. Bác sĩ bảo không tìm ra nguyên nhân, bảo gia đình tôi chuẩn bị hậu sự!”

Nhìn cậu thiếu niên được đưa lên xe cứu thương, tôi cũng hơi hoảng. Tôi là một đứa lừa đảo, cảm cúm còn chẳng biết chữa, lấy đâu ra bản lĩnh cứu người sắp chết? Nhưng nhìn dáng vẻ Trương Hoành như sắp quỳ xuống đến nơi, tôi thực sự không thốt nổi chữ “không thể”. Đành cố lấy can đảm nói: “Ông đưa tôi vào xem phòng con trai ông trước đã, biết đâu tìm được nguyên nhân gì đó.”

Trương Hoành vội vã gật đầu, dẫn tôi vào trong biệt thự. Biệt thự trang hoàng cực kỳ lộng lẫy, nhưng vừa bước vào tôi đã thấy rờn rợn. Không khí phảng phất mùi tanh nhàn nhạt, không phải mùi máu mà giống mùi thứ gì đó đang thối rữa hơn. Trong phòng khách đặt mấy cái bình hoa cao nửa người, hoa cắm trong đó đều đã khô héo, lá chuyển sang màu vàng đen.

“Phòng con trai tôi ở tầng hai,” Trương Hoành vừa đi vừa kể, “Bình thường sức khỏe nó cực kỳ tốt, cảm cúm cũng hiếm khi bị. Mới tuần trước, nhà tôi chuyển về một món đồ cổ, đặt trong phòng nó. Kể từ đó nó bắt đầu có biểu hiện lạ. Đầu tiên là đêm nào cũng gặp ác mộng, sau đó bắt đầu sốt, uống thuốc gì cũng không khỏi, đến hôm nay thì đột nhiên thành ra thế này.”

0%