Tôi theo ông ta lên tầng hai. Vừa đẩy cửa phòng cậu thiếu niên ra, mùi tanh đó xộc thẳng vào mũi, đậm đặc gấp mấy lần, sặc đến mức tôi ho sù sụ. Căn phòng rất rộng, chỗ gần cửa sổ đặt một chiếc kệ cổ. Trên kệ là một chiếc đỉnh đồng xanh cao khoảng nửa mét. Thân đỉnh chạm khắc hoa văn chi chít, trông cực kỳ cổ kính. Miệng đỉnh còn tỏa ra những luồng khí đen mờ ảo. Người thường không nhìn thấy, nhưng vừa bước vào tôi đã dán chặt mắt vào cái đỉnh đó, tim đập thình thịch.
Kỳ lạ thật, trước đây tôi chưa bao giờ nhìn thấy hắc khí gì cả, sao hôm nay tự nhiên lại nhìn thấy thứ này? Tôi dụi dụi mắt nhìn lại, luồng khí đen trên đỉnh vẫn còn đó. Nó từ miệng đỉnh bay ra, lượn lờ khắp phòng, cuối cùng hội tụ lại phía chiếc giường cậu thiếu niên thường ngủ.
“Cái đỉnh đó là món đồ cổ ông mới mang về?” Tôi chỉ tay vào kệ cổ hỏi.
Trương Hoành gật đầu lia lịa: “Phải, tuần trước tôi đấu giá được, người ta bảo là đồ thời Tây Chu. Tôi thấy thích nên đặt trong phòng con trai tôi. Trần đại sư, có phải thứ này có vấn đề không?”
Tôi không đáp, bước tới cạnh kệ cổ. Vừa định đưa tay chạm vào chiếc đỉnh đồng xanh, trong đầu tôi bỗng lóe lên một giọng nói lạnh như băng: “Đừng chạm vào, đây là đồ tùy táng, đã hút dương khí của 3 người rồi. Cô chạm vào là cô cũng gặp xui xẻo đấy.”
Tôi giật mình rụt tay lại, vội quay ngoắt lại nhìn. Trong phòng ngoài tôi và Trương Hoành ra thì chẳng có lấy một cái bóng ma nào. Giọng nói đó là của ai?
Thấy sắc mặt tôi không ổn, Trương Hoành vội hỏi: “Trần đại sư, sao vậy? Có phải thứ này thực sự có tà khí không?”
Tôi cố lấy lại bình tĩnh, nén cơn sóng to gió lớn trong lòng. Giọng nói vừa nãy tuyệt đối không phải tôi nghe nhầm, hơn nữa nghe giọng điệu có vẻ là người rất sành sỏi. Tôi giả vờ như không có chuyện gì, đi vòng quanh chiếc đỉnh đồng hai vòng. Giọng nói đó lại vang lên, lần này rõ ràng hơn: “Dưới đáy đỉnh có khắc bát tự ngày sinh của người bồi táng, dùng chu sa trộn với máu chó mực lấp vào. Đặt trong nhà chính là vật đại sát hút dương khí. Thằng nhóc này mạng cứng, trụ được 7 ngày, đổi lại là người khác thì 3 ngày là đi đứt rồi.”
Tôi động não, giả vờ ngồi xổm xuống buộc dây giày, cúi đầu nhìn xuống đáy đỉnh. Quả nhiên thấy khắc vài chữ ngoằn ngoèo. Dù chưa từng học cổ văn, nhưng liếc qua tôi cũng hiểu đó là bát tự ngày sinh của 3 người. Trong khe chữ còn lộ ra màu đỏ sẫm, ngửi thấy mùi rỉ sét nhàn nhạt, chắc chắn là chu sa trộn với máu chó đen.
“Thứ này là đồ tùy táng,” tôi đứng dậy, thuật lại y xì lời giọng nói trong đầu nói cho Trương Hoành nghe, “Trước đây chôn trong mộ, hút không ít âm khí. Còn mang theo oán khí của 3 người bị bồi táng bám trên đó. Đặt trong phòng con trai ông, cậu bé ngày nào cũng bị âm khí xung sát, cơ thể đương nhiên không chịu nổi.”
Mặt Trương Hoành trắng bệch. Trước đây ông ta chỉ biết đây là đồ cổ thời Tây Chu, đâu ngờ lại có lai lịch đáng sợ thế này. Ông ta cuống quýt hỏi: “Vậy… vậy phải làm sao đây Trần đại sư? Con trai tôi giờ vẫn đang nằm viện, liệu có cứu được không?”
“Trước mắt dời cái đỉnh này ra ngoài, tìm chỗ nào nhiều nắng phơi 3 ngày cho tan hết âm khí đã,” tôi nói theo giọng nói trong đầu, “Tình hình con trai ông thì không cần lo, thằng bé chỉ bị hao tổn quá nhiều dương khí thôi. Đợi chuyển thứ này đi, âm khí trên người thằng bé tan hết, ngày mai nó sẽ tỉnh lại.”
Trương Hoành bán tín bán nghi, nhưng hiện giờ bác sĩ cũng bó tay rồi, ông ta đành nghe theo lời tôi. Vội vàng gọi hai người giúp việc vào, cẩn thận khiêng chiếc đỉnh đồng ra giữa sân phơi nắng. Nói cũng lạ, cái đỉnh vừa được dời ra khỏi phòng, tôi liền cảm thấy mùi tanh hôi trong nhà biến mất tăm, không khí trong lành hơn hẳn.
Đứng trong phòng, lòng tôi cuộn sóng. Những lời ban nãy trước nay tôi chưa từng nghe qua, sao tự nhiên lại xuất hiện trong đầu? Cả luồng hắc khí bám trên đỉnh đồng nữa, trước nay tôi chưa bao giờ nhìn thấy. Lẽ nào chuyện tôi đoán mò trúng vị trí con trai Lão Châu không phải là trùng hợp? Tôi thực sự có siêu năng lực gì sao?