“Chắc!”
Tôi lại nhìn những bạn học đã ở bên nhau ba năm:
“Các cậu cũng chắc chứ?”
“Tất nhiên!”
“Còn không mau đi đi. Một mình cậu làm lỡ kỳ thi của cả lớp, nếu bọn tôi thi hỏng thì tuyệt đối không tha cho cậu!”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Tôi quay người ra đường vẫy một chiếc taxi.
Lúc lên xe, tôi vẫn nghe thấy tiếng khóc ngắt quãng của Thẩm Mạt và tiếng mọi người mồm năm miệng mười an ủi.
Trong đó, giọng Lục Diệc Từ là dịu dàng nhất:
“Đừng sợ. Thi xong hôm nay, tối tôi đưa cậu đi mua cái mới.”
Tôi đóng cửa xe, nói với bác tài:
“Đi tới Trung học số 1 khu Đông nhanh nhất có thể!”
Bác tài biết tôi đi thi đại học nên đạp ga hết cỡ, vượt mấy đèn đỏ. Tới nơi, bác còn không lấy tiền xe.
Tôi chạy như điên vào trường, nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm đang gọi điện dưới tòa nhà dạy học.
Cô ấy cuống đến mức giậm chân liên tục.
“Cái gì? Hai chiếc xe buýt đều đi khu Tây? Ai bảo các em đi khu Tây!”
“Cả lớp chúng ta đều thi ở Trung học số 1 khu Đông! Mau quay đầu về ngay!”
Không còn thời gian chào hỏi, tôi nín thở, lao vào phòng thi ở phút cuối cùng.
Cạch một tiếng, cửa đóng lại.
Lúc nhận đề thi, tay tôi vẫn còn run, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
Tôi chà mạnh lên quần, khó khăn lắm mới lau khô được.
Hít sâu vài hơi, tôi lờ mờ nghe thấy giáo viên chủ nhiệm vẫn đang gào ở bên ngoài.
“Thẩm Mạt nói khu Tây thì là khu Tây à? Các em có não không? Em ấy đến cả cán sự lớp cũng không phải, lời em ấy có hiệu lực gì!”
“Tôi đã gửi điểm thi của từng người vào nhóm lớp rồi. Không một ai xem, chỉ tin mình em ấy? Được rồi! Còn tới làm gì nữa? Bây giờ đã không cho vào phòng thi rồi!”
“Khóc khóc khóc, khóc thì có ích gì? Tôi còn muốn khóc hơn các em đây!”
Giám thị nghe thấy liền đi ra ngoài. Vài phút sau cuối cùng cũng yên tĩnh.
Tôi liếm môi, dồn toàn bộ sự chú ý vào bài thi.
Đợi thi xong môn Ngữ văn đầu tiên, lúc tôi nộp bài đi ra, lòng bàn tay vẫn còn chút mồ hôi.
Trên hành lang, những thí sinh khác đang so đáp án. Tôi nhanh chóng đi xuyên qua họ, nhìn thấy hai chiếc xe buýt đỗ trước cổng trường.
Nhưng trên xe không có ai, trống không.
Bạn học trong lớp đều đứng ở bãi đất bên cạnh, sắc mặt người nào cũng khó coi.
Dưới lan can còn có vài người ngồi xổm, tất cả đều khóc rất to.
Giáo viên chủ nhiệm bình thường tính đã nóng, bây giờ mặt đỏ bừng, giọng lớn đến nửa con phố cũng nghe thấy:
“Ba mươi lăm phút. Các em thế mà lại đến muộn ba mươi lăm phút!”
“Bình thường thì thôi đi, đây là thi đại học. Thi đại học trễ ba mươi lăm phút nghĩa là không điểm. Môn Ngữ văn của tất cả các em đều bằng không, tổng điểm trực tiếp ít hơn người khác một môn!”
Nói xong, cô ấy ngẩng đầu nhìn thấy tôi thì sững lại.
“Lâm Điềm? Sao em đi ra từ trong đó?”
Tôi kéo ba lô lên vai, bình thản nói:
“Em bắt taxi tới, kịp vào phòng thi đúng giờ.”
Cơn giận của giáo viên chủ nhiệm lập tức chuyển thành vui mừng. Cô ấy vỗ đùi:
“Tốt, tốt quá. Em là hạng nhất toàn trường. Em thi được là lớp mình còn giữ được một người, lại còn là người giỏi nhất!”
Sau đó cô ấy quay đầu quát những người khác:
“Các em nhìn Lâm Điềm đi, rồi nhìn lại bản thân mình!”
Điện thoại hiệu trưởng gọi tới, giáo viên chủ nhiệm vội cầm máy sang bên cạnh nghe.
Các bạn học lần lượt nhìn qua, phát hiện tôi đi ra từ bên trong cũng sững sờ.
“Cô ta vào được rồi? Cô ta đã thi rồi?”
“Chỉ có một mình cô ta vào được? Đúng rồi, lúc đó Thẩm Mạt nói chỉ có mình cô ta ở khu Đông. Cô ta bắt taxi tới nên không trễ!”
Một nam sinh đứng dậy khỏi bậc thềm, mở miệng đã chất vấn tôi:
“Lâm Điềm, cậu biết điểm thi của bọn tôi đều ở khu Đông đúng không!”
Tôi mím môi.
Nói không biết thì là giả.
Sau khi giáo viên chủ nhiệm gửi bản điện tử vào nhóm, tôi đã mở xem ngay, biết cả lớp đều thi ở Trung học số 1 khu Đông.