Nhưng chưa đầy hai phút sau, Thẩm Mạt bỗng cười nói:
“Mọi người ôn thi vất vả quá rồi. Xác nhận điểm thi cũng tốn thời gian.”
“Hay là để tớ giúp cả lớp xác nhận phòng thi, rồi liên hệ xe buýt đưa đón luôn. Mọi người để dành thời gian ôn tập cho tốt.”
Cô ta rất được yêu thích trong lớp, lại có Lục Diệc Từ chống lưng. Câu này vừa nói ra, tất cả mọi người đều vui vẻ đồng ý.
“Thẩm Mạt đúng là vừa xinh vừa tốt bụng.”
“Ông trời thật bất công. Người tốt như vậy lại gặp chuyện nhà sa sút.”
Lục Diệc Từ càng thấy tự hào, không nói hai lời đã nhận trả tiền hai chiếc xe buýt đưa đón.
Cuối cùng, ngoại trừ tôi, không ai mở bảng điện tử kia ra xem. Tất cả chỉ mải khen cô ta.
Ban đầu tôi cũng chẳng để tâm.
Dù sao đều là Trung học số 1 khu Đông, tuyến đường giống nhau.
Cùng lắm là từ tài xế riêng đưa tôi đi thi đổi thành cả lớp ngồi xe buýt tới điểm thi, với tôi chẳng có gì khác biệt.
Nhưng tôi không ngờ ngay trước lúc lên xe, Thẩm Mạt lại nói tôi ở khu Đông, còn bọn họ ở khu Tây.
Lúc đó tôi ngẩn ra, không phải vì cô ta làm sai điểm thi của tôi, mà vì tôi mặc định hai chiếc xe này đều đi khu Đông nên mới lên xe.
Nhưng biển ở đầu xe lại viết rõ ràng hai chữ “khu Tây”.
Tôi lập tức hiểu ra, cô ta cố ý.
Cô ta muốn biến tôi thành người đặc biệt, khiến tôi tách khỏi tập thể để tự đi tới điểm thi. Còn bọn họ thì đoàn kết bên nhau, yên ổn ngồi xe buýt.
Chỉ là hai chữ “khu Đông” và “khu Tây” quá giống nhau, cô ta đã nhầm lẫn giữa hai bên.
Nghĩ thông rồi tôi cũng không muốn tính toán nhiều, dù sao thi đại học hôm nay mới là quan trọng nhất.
Ai ngờ sau đó cô ta lại hết lần này tới lần khác cản tôi, làm rơi vỡ điện thoại của tôi, rồi khóc lóc để Lục Diệc Từ và đám người kia chỉ trích tôi, làm trễ thời gian tôi bắt xe.
Để không cho tôi tham gia kỳ thi đại học, cô ta đúng là dùng hết mọi chiêu trò. Cuối cùng còn kéo cả lớp xuống nước.
Thấy tôi không nói gì, nam sinh kia tưởng tôi mặc nhận.
Cậu ta chỉ vào tôi hét lên, trút hết cơn giận lên người tôi:
“Cô ta biết thật!”
“Lâm Điềm, cậu biết thì sao không nói cho bọn tôi!”
Tôi nhún vai, khóe miệng mang theo nụ cười rất nhạt:
“Tôi đã muốn nói rồi. Sáng nay ở cổng trường, tôi hỏi Thẩm Mạt xin bảng phân điểm, các cậu ngăn tôi lại, nói tôi nhỏ nhen.”
Cậu ta nghẹn họng, môi run lên hai cái, không đáp được.
Một nữ sinh khác khóc nói:
“Vậy cậu không biết hét to lên à? Hét một tiếng thì cậu chết chắc?”
Tôi chớp mắt:
“Tôi hét rồi, các cậu nói tôi mỉa mai, cố tình nhắm vào Thẩm Mạt.”
Đám đông yên lặng nửa giây, sau đó tiếng khóc càng lớn hơn.
Lớp trưởng bị giáo viên chủ nhiệm mắng như tát nước vào mặt. Không cam tâm, cậu ta mở nhóm lớp trên điện thoại, tức đến giậm chân:
“Bảng điện tử giáo viên chủ nhiệm gửi hết hạn rồi, không mở được!”
“Ai trong các cậu mở được không?”
Tất cả đều không mở được. Càng không mở được, họ càng tức giận.
“Lúc đó đáng lẽ phải mở ra xem!”
“Không, sáng nay đáng lẽ phải mở ra xem mới đúng. Ai còn mở được?”
Tôi giơ tay:
“Tôi mở được. Tôi đã mở và tải về điện thoại rồi.”
Đợi tất cả nhìn qua, tôi lại bất đắc dĩ xòe tay.
“Nhưng điện thoại tôi bị đập vỡ rồi. Tiếc thật, lúc đó tôi cầm điện thoại chính là muốn xác nhận lại lần cuối bảng phân điểm thi.”
“Chậc, nếu không phải… thì tôi đã xác nhận được rồi, có khi các cậu đã…”
Tôi không nói hết câu sau, nhưng sắc mặt họ đều thay đổi.
“Thẩm Mạt đâu! Đều tại Thẩm Mạt! Nếu không phải cô ta thì chúng ta không thể trễ giờ!”
Mọi người đầy phẫn nộ quay đầu đi tìm.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn họ dần tản ra, để lộ Thẩm Mạt đang ngồi xổm dưới đất cách đó không xa, tóc tai rối bù, hoàn toàn suy sụp.
Cô ta vùi cả mặt vào đầu gối, người co thành một cục, vai vẫn đang run.