Vợ ở cữ ngày thứ bảy, mẹ vợ sáng sớm đã đạp xe điện mang đến năm con cá diếc.
“Tiểu Mặc, cá này bố con sáng nay vừa câu dưới sông đấy, tươi lắm, mau hầm canh cho Tiểu Noãn đi.”
Mẹ vợ đưa túi nilon cho tôi, rồi lại rút từ trong túi áo ra một hộp táo đỏ.
“Cái này để pha nước uống, bổ khí huyết.”
Tôi nhận lấy đồ, trong lòng thấy ấm áp vô cùng.
Mẹ vợ không ở lại lâu, bảo ở nhà còn việc nên đạp xe về luôn.
Tôi làm sạch cá, vừa chuẩn bị bắc chảo lên đổ dầu thì vợ tôi, Lâm Tiểu Noãn, đang dựa vào khung cửa phòng ngủ nhìn tôi.
“Đừng vội hầm.”
Tôi sững người. “Sao thế em?”
“Không quá 15 phút nữa, mẹ anh chắc chắn sẽ gọi điện thoại cho anh.”
Tôi bật cười. “Em đang bói toán đấy à? Mẹ anh làm sao biết được mẹ em vừa mang cá đến.”
Lâm Tiểu Noãn không nói gì, cứ thế nhìn tôi, nét mặt bình thản như đang nói một chuyện hết sức bình thường.
“Tin hay không tùy anh, tóm lại anh cứ khoan hầm đã.”
Tôi nghĩ chắc do cô ấy mới sinh nên nhạy cảm suy nghĩ nhiều, cũng không để bụng, cứ thế đổ dầu vào chảo.
Và rồi, điện thoại reo.
—
Tôi nhìn đồng hồ, cách lúc Lâm Tiểu Noãn vừa nói câu đó, đúng ba phút.
Người gọi đến: Mẹ.
Tôi bắt máy, tay vẫn cầm cái sạn xào rau.
“Tiểu Mặc à, tối nay về nhà ăn cơm nhé, mẹ hầm canh sườn rồi.”
“Mẹ, con đang chăm Tiểu Noãn, không đi được đâu.”
“Để con bé tự ở một lúc thì có sao? Có phải là không cử động được đâu. Mẹ hầm sườn xong xuôi hết rồi, bố con cũng nhớ con.”
Tôi bất giác đưa mắt nhìn Lâm Tiểu Noãn.
Cô ấy đang dựa vào khung cửa, giơ một ngón tay lên với tôi.
Ý là: Cuộc gọi đầu tiên.
Trong lòng tôi khẽ giật mình.
“Mẹ ơi, con thật sự không đi được, để hôm khác đi ạ.”
“Được rồi được rồi. À này, hôm nay mẹ vợ con có sang chỗ con không đấy?”
Tôi sững sờ.
“Sao mẹ biết?”
“Mẹ đoán thế. Bà ấy lại mang đồ gì đến đúng không? Mang gì thế?”
“Vài con cá ạ.”
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.
“Mấy con?”
“Năm con cá diếc ạ.”
“Ồ, cá diếc à. Thế con hầm đi. Chỗ canh sườn này mai mẹ mang sang cho con.”
Cúp máy, tôi đứng đực ra trong bếp, cứ thấy có gì đó sai sai.
Lâm Tiểu Noãn chậm rãi bước tới, kéo ghế ngồi xuống.
“Sao? Em đoán chuẩn không?”
“Sao em biết mẹ anh sẽ gọi điện?”
“Vì mẹ anh nằm trong nhóm chat cư dân của khu mình.”
“Ý em là sao?”
“Mẹ anh có kết bạn WeChat với dì Vương ở tầng dưới. Dì Vương ngày nào cũng nhắn tin trong nhóm. Sáng nay lúc mẹ em đạp xe đến, dì Vương đang dắt chó đi dạo dưới sảnh, hai người có chào hỏi nhau.”
Tôi hiểu rồi. Dì Vương nhìn thấy mẹ vợ tôi, rồi báo lại cho mẹ tôi.
“Mẹ anh cài vài ‘tay trong’ để theo dõi nhà mình đấy,” giọng Lâm Tiểu Noãn rất nhẹ, như thể đang nhận xét thời tiết hôm nay rất đẹp. “Dì Vương tầng dưới là một, thím Lý nhà đối diện là hai, với lại cô chủ siêu thị mini dưới lầu nữa.”
Tôi há miệng, chẳng biết nói gì.
“Anh không tin à? Thế để em dự đoán thêm cho anh một chuyện nữa nhé.” Lâm Tiểu Noãn nhìn tôi. “Ngày mai mẹ anh sẽ đích thân đến đây, mang theo canh sườn. Nhưng mục đích thực sự của bà không phải là đưa canh, mà là để kiểm tra xem anh đã hầm chỗ cá mẹ em mang đến hay chưa.”
Tôi lắc đầu. “Em nghĩ nhiều quá rồi, mẹ anh chỉ quan tâm anh thôi.”
“Được, thế để rồi xem.”
Mười giờ sáng hôm sau, chuông cửa reo.
Mẹ tôi xách theo một hộp giữ nhiệt đứng ngoài cửa.
“Canh sườn đấy, uống lúc còn nóng đi.”
Tôi nhận lấy hộp canh, mẹ tôi thay dép rồi đi thẳng vào bếp.
Bà mở tủ lạnh ra nhìn một cái.
Rồi nhìn lướt qua mặt bếp.
Lại nhìn xuống thùng rác.
“Cá đâu? Hôm qua chưa hầm à?”
“Con hầm rồi, Tiểu Noãn uống rồi ạ.”
“Hầm cả năm con à?”
“Hầm ba con, còn hai con đang cất ngăn đá.”
Mẹ tôi mở ngăn đá ra xem một cái, rồi gật đầu.