Chương 2

805 từ

“Cá diếc nhiều xương, đang ở cữ uống cái này dễ hóc lắm. Vẫn là canh sườn tốt hơn, lại đủ chất.”

Nói xong câu đó, bà liếc nhìn về phía phòng ngủ, hạ giọng: “Mẹ vợ con sao lại chỉ mang có vài con cá đến thế? Chẳng ra làm sao cả. Hồi trước lúc gặp mặt, mẹ đã đưa cho nhà bà ấy tận hai vạn tệ (khoảng 70 triệu VNĐ) tiền lễ cơ mà.”

“Mẹ, cá này là bố vợ con tự câu, là tấm lòng của ông.”

“Tấm lòng? Tấm lòng có mài ra ăn được không? Vợ con ở cữ, mẹ đẻ không đến chăm, chỉ ném cho mấy con cá để lấy lệ thôi à?”

Tôi không đáp lời.

Từ trong phòng ngủ vọng ra tiếng Lâm Tiểu Noãn: “Mẹ đến rồi ạ? Mẹ vào đây ngồi đi.”

Sắc mặt mẹ tôi lập tức thay đổi, tươi cười bước vào phòng ngủ.

“Tiểu Noãn à, canh sườn mẹ hầm tận bốn tiếng đấy, con uống nhiều vào nhé.”

“Con cảm ơn mẹ.”

“Mẹ đẻ con có ghé qua à? Có mang gì cho con không?”

“Mang mấy con cá với ít táo đỏ ạ.”

“Ồ,” mẹ tôi ngồi xuống mép giường, giọng điệu bâng quơ, “sao mẹ con không đến chăm con? Để con ở nhà một mình thế này, Tiểu Mặc lại còn phải đi làm nữa.”

“Mẹ con bị đau lưng, đi lại không tiện. Tiểu Mặc cũng xin nghỉ phép chăm vợ rồi, thế là đủ rồi mẹ ạ.”

“Thế sao được, làm gì có chuyện mẹ đẻ lại không đến chăm con gái ở cữ? Nếu mẹ mà không phải đi làm, mẹ ngày nào cũng đến.”

Lâm Tiểu Noãn mỉm cười, không nói gì.

Mẹ tôi ngồi nửa tiếng, lúc về còn kéo tôi ra cửa dặn dò.

“Tiểu Mặc, mẹ nói thật với con, mẹ vợ con thế là không được đâu.”

“Mẹ à…”

“Đừng có mà mẹ mẹ con con, mẹ đang nói thật đấy. Con gái đẻ mà bà ấy không đến chăm, chỉ mang mấy con cá rách đến. Con nhìn nhà ông Trương hàng xóm xem, con dâu đẻ, mẹ đẻ sang ở tịt một tháng trời để hầu hạ kia kìa.”

“Hoàn cảnh mỗi nhà mỗi khác mà mẹ.”

“Khác gì mà khác? Chẳng qua là không để tâm thôi. Thôi mẹ về đây. Hai con cá kia bỏ đi đừng ăn nữa, đông lạnh lâu không tươi đâu.”

Cửa đóng lại.

Tôi quay lại phòng ngủ, Lâm Tiểu Noãn đang uống canh sườn.

“Bà ấy nói mẹ em cái gì đúng không?”

“Không nói gì đâu.”

“Trần Mặc.” Cô ấy gọi cả họ lẫn tên tôi, điều đó có nghĩa là cô ấy đang rất nghiêm túc. “Tất cả những gì mẹ anh vừa nói trong bếp em đều nghe thấy hết. Nhà này cách âm kém thế nào anh còn lạ gì.”

Tôi im lặng.

“Chẳng ra làm sao, cá rách, lấy lệ.” Lâm Tiểu Noãn lặp lại từng chữ, “Đây là đánh giá của mẹ anh về mẹ em đấy.”

“Bà ấy chỉ nói miệng thế thôi.”

“Nói miệng thế thôi à? Vậy thì em cũng nói miệng một chút nhé.” Lâm Tiểu Noãn đặt bát canh xuống. “Hai vạn tệ tiền lễ mà mẹ anh đưa, mẹ em để nguyên đó, còn thêm một vạn nữa thành ba vạn (khoảng 105 triệu VNĐ) làm của hồi môn cho em mang về đây. Lúc đó mẹ anh phản ứng thế nào? Bà ấy bảo ‘Tiền này coi như quỹ đen của Tiểu Noãn, đừng cho Tiểu Mặc biết’.”

“Chuyện này anh biết.”

“Anh có biết nửa sau câu chuyện không? Ngay ngày hôm sau mẹ anh đã tìm em đòi lại ba vạn đó, bảo là để đi gửi tiết kiệm kỳ hạn cho hai vợ chồng.”

Tôi sững người.

“Em đưa tiền cho bà ấy rồi, đúng không?”

“Bà ấy bảo giữ hộ em.”

“Có gửi tiết kiệm không? Anh có bao giờ hỏi chưa?”

Tôi chưa từng hỏi.

“Trần Mặc, mẹ anh cầm ba vạn tệ tiền của nhà em, sau đó quay ngoắt sang đóng tiền học phí mẫu giáo cho con trai của chị gái anh.”

“Sao em biết?”

“Chị anh đăng WeChat cảm ơn mẹ tài trợ tiền học phí, kèm theo ảnh chụp màn hình chuyển khoản, tròn ba vạn. Thời gian là đúng ba ngày sau khi em đưa tiền cho mẹ anh.”

Đầu tôi ong lên một tiếng.

“Anh bảo anh không biết. Nhưng rốt cuộc là anh thật sự không biết, hay là anh không muốn biết?”

Tôi không thốt nên lời.

“Thôi, canh nguội rồi, anh hâm nóng lại giúp em.”

Cô ấy đưa bát cho tôi, không nói thêm về chủ đề này nữa.

0%