“Chị không có…”
“Không có ư? Vậy lúc chị vòi mẹ 15 vạn để mua xe, chị có nghĩ đến chuyện em trai chị còn có con mới lọt lòng chưa? Chị có nghĩ đến chuyện lương tháng của em trai trả xong tiền nhà thì còn lại bao nhiêu chưa?”
Chị tôi cứng họng.
“Trần Lệ, em chưa bao giờ ngăn cấm Trần Mặc giúp đỡ chị. Năm đầu tiên chị bảo đầu tư thua lỗ, anh ấy đưa chị 8 nghìn. Năm thứ hai chị nói cháu ốm phải nằm viện, anh ấy bàn với em lấy 1 vạn cho chị. Em đều đồng ý hết. Vì những chuyện đó em tin là thật. Nhưng chị vác tiền đi du lịch, đi mua túi hàng hiệu, đi phẫu thuật thẩm mỹ, thì em không thể tiếp tục giả mù được nữa.”
Chị tôi nhìn sang anh rể. Anh rể nhún vai buông thõng hai tay.
“Đừng nhìn anh. Những chuyện em làm, anh đã khuyên em từ trước rồi. Em luôn tự tin bảo mẹ em sẽ lo liệu ổn thỏa. Thế lần này đã ổn thỏa chưa?”
Nước mắt chị tôi trào ra. Nhưng không phải vì tủi thân, mà là vì bẽ mặt khi bị lật tẩy.
“Xin lỗi.” Hai chữ phát ra nhẹ bẫng.
“Xin lỗi vì chuyện gì?” Lâm Tiểu Noãn dồn ép.
“Xin lỗi vì khoản ba vạn tệ. Xin lỗi vì mấy lời đăng trên WeChat. Xin lỗi vì ba năm qua lúc nào cũng ngửa tay xin tiền.”
“Ba vạn tệ, trong vòng một năm trả hết. Được không?”
“Được.”
“Đăng một bài đính chính trên WeChat. Nội dung tự chị viết, nhưng phải thừa nhận câu ‘gió bên gối’ là chị đã nói sai.”
“Chuyện này…”
“Chị đăng hay không đăng?”
Chị tôi nhìn từng khuôn mặt trong phòng.
Mẹ tôi không cứu chị ta. Bố tôi không cứu. Anh rể không cứu. Tôi cũng vậy.
“Đăng.”
Chị ta rút điện thoại ra, gõ một dòng ngay tại chỗ rồi ấn gửi. Nội dung tôi liếc qua một chút: Trước đây do có việc gia đình, phút chốc bốc đồng đã đăng lời lẽ không hay, xin lỗi em trai và em dâu. Là do chị sai. Chuyện sau này cứ để sau, trước mắt cứ lo làm tốt bản thân đã.
Không quá hoàn hảo, nhưng vậy là đủ rồi.
Lâm Tiểu Noãn gật đầu. “Xong rồi.”
Cô ấy đứng lên. “Trong bếp có canh sườn, mọi người ăn một bát rồi hẵng về.”
Chị tôi sững sờ. Chị ta không ngờ Lâm Tiểu Noãn lại nói ra câu đó.
Trưa hôm ấy, năm người ngồi quây quần uống bát canh sườn. Không ai lên tiếng. Nhưng bát canh vẫn ấm sực.
Mọi việc dường như đang tiến triển theo chiều hướng tốt.
Nhưng tôi biết, đó chỉ là bề nổi. Bởi vì chuyện di chúc vẫn chưa được giải quyết.
Chú họ đã nói sẽ đi cùng bố tôi đến phòng công chứng sửa di chúc. Nhưng một tuần đã trôi qua. Vẫn chưa đi.
Tôi gọi điện hỏi chú họ.
“Bố cháu… hơi phân vân một chút.”
“Phân vân chuyện gì ạ?”
“Mẹ cháu đã nói chuyện với ông ấy cả đêm. Chú không biết bà ấy nói gì, nhưng hôm sau bố cháu bảo chú, từ từ hẵng tính.”
Lòng tôi chùng xuống.
Đúng là vừa lành sẹo đã quên đau. Mẹ tôi cứ khóc lóc một tiếng là bố tôi lại mềm lòng. Cả đời vẫn thế.
Tôi mang chuyện này nói với Lâm Tiểu Noãn. Cô ấy đang thay quần áo cho Trần Niệm.
“Đoán được mà. Nên em chưa bao giờ đặt cược hy vọng vào căn nhà đó.”
“Vậy em quan tâm điều gì?”
“Thái độ. Mẹ anh có quyền để lại nhà cho chị anh, đó là quyền của bà. Nhưng bà không thể vừa cho con gái cái nhà, lại vừa bắt con trai nai lưng ra nuôi bà lúc tuổi già. Khôn thế trên đời này lấy đâu ra đạo lý đó.”
“Thế bây giờ phải làm sao?”
“Đơn giản thôi. Lập quy tắc.”
“Quy tắc gì?”
“Thỏa thuận phụng dưỡng. Giấy trắng mực đen, ai được chia nhà người đó phụng dưỡng cha mẹ.”
“Làm thế có phải là quá…”
“Quá cái gì? Quá vô tình á? Trần Mặc, lúc mẹ anh lập di chúc dâng hết nhà cho chị anh, bà ấy có thấy vô tình không?”
Tôi nghẹn họng.
“Pháp luật là ranh giới cuối cùng. Mình không cậy pháp luật để bắt nạt người khác, nhưng cũng không thể để người ta lôi tình thân ra để chà đạp mình.”
Tôi suy nghĩ suốt đêm.
Hôm sau, tôi đi tìm luật sư.
Luật sư là Vương Kỳ, bạn học đại học của tôi, hiện đã mở văn phòng luật sư riêng.