“Tình huống tôi hiểu rồi. Bố cậu lập di chúc để lại toàn bộ ngôi nhà cho chị gái cậu. Cậu muốn xử lý thế nào?”
“Tôi có hai câu hỏi. Thứ nhất, bản di chúc đó có thể bị bác bỏ không? Thứ hai, làm sao để ký một bản thỏa thuận phụng dưỡng.”
“Câu hỏi đầu tiên, di chúc đã được công chứng nên có giá trị pháp lý cao nhất. Trừ phi cậu chứng minh được bố cậu bị ép buộc hoặc không đủ năng lực hành vi dân sự, nếu không rất khó lật lại.”
“Bố tôi tự nguyện ký. Tuy mẹ tôi có gây sức ép tâm lý, nhưng không hề dùng bạo lực đe dọa.”
“Vậy thì không lật được. Nhưng bố cậu có thể lập một di chúc mới để thay thế di chúc cũ. Sau năm 2021, di chúc tự viết tay cũng có thể thay thế di chúc công chứng rồi.”
“Còn câu hỏi thứ hai?”
“Thỏa thuận phụng dưỡng thì có thể ký kết. Về mặt luật pháp, con cái đều có nghĩa vụ phụng dưỡng, nhưng phương thức phụng dưỡng có thể thương lượng. Nếu chị cậu được thừa kế phần lớn tài sản, cậu có quyền yêu cầu chị ấy gánh vác phần lớn trách nhiệm phụng dưỡng.”
“Chị ấy sẽ đồng ý sao?”
“Không đồng ý cũng không sao. Cậu chỉ cần ghi rõ phần trách nhiệm mà cậu sẵn lòng gánh vác. Phần dư ra, luật pháp cũng không truy đến cậu được — miễn là cậu đã làm tròn nghĩa vụ cơ bản.”
Tôi nhờ Vương Kỳ soạn giúp một bản thỏa thuận phụng dưỡng.
Nội dung cốt lõi: Toàn bộ tài sản (bao gồm cả bất động sản) đứng tên cha mẹ sẽ do con gái Trần Lệ thừa kế. Theo đó, Trần Lệ sẽ gánh vác trách nhiệm phụng dưỡng chính, bao gồm việc chăm sóc hàng ngày và 70% chi phí y tế. Con trai Trần Mặc chịu trách nhiệm 30%.
Ngày cầm được bản thỏa thuận, tôi mời bố mẹ và chị gái đến nhà. Chú họ cũng có mặt.
Tôi đặt bản thỏa thuận lên bàn.
“Cái gì đây?” Mẹ tôi cầm lên nhìn lướt qua.
“Thỏa thuận phụng dưỡng.”
“Phụng dưỡng cái gì? Bố mẹ đã đến tuổi đấy đâu.”
“Mẹ, không phải cứ đến tuổi mới ký. Là phải làm rõ ngay từ bây giờ.”
Chị tôi cầm lấy đọc, sắc mặt thoắt đổi.
“Dựa vào đâu mà bắt tao chịu 70%?”
“Dựa vào việc căn nhà đã để lại 100% cho chị.”
“Đó là quyết định của bố mẹ.”
“Quyết định của bố mẹ em hoàn toàn tôn trọng. Nên em sẽ chịu trách nhiệm phụng dưỡng theo đúng tỷ lệ. Chị nhận được phần lớn tài sản, thì phải gánh phần lớn trách nhiệm. Công bằng đúng không?”
Chị tôi đưa mắt nhìn mẹ. “Mẹ?!”
Mẹ tôi không kịp lên tiếng. Chú họ cầm lấy bản thỏa thuận xem một lượt.
“Viết rất chuẩn chỉ. Tiểu Mặc, tay luật sư này tìm được đấy.” Chú đặt bản thỏa thuận xuống. “Chị dâu, bản thỏa thuận này có hợp lý không?”
Đôi môi mẹ tôi run lên.
“Các người đang ép tôi.”
“Không ai ép mẹ cả.” Lâm Tiểu Noãn từ trong phòng ngủ bước ra. “Mẹ, đây là để đảm bảo tương lai cho mẹ, không phải là ép buộc. Mẹ đã nghĩ đến chuyện này chưa? Nếu sau này mẹ và bố ốm đau cần người chăm sóc, nếu không có bản thỏa thuận này, mẹ nghĩ Trần Lệ sẽ cư xử như thế nào?”
Mặt chị tôi đỏ tưng bừng. “Cô có ý gì? Cô ám chỉ tôi sẽ không chăm sóc bố mẹ tôi à?”
“Thế chị có chăm không?” Lâm Tiểu Noãn vặn lại.
“Đương nhiên là có! Họ là bố mẹ ruột của tôi!”
“Thế thì chị ký vào bản thỏa thuận này có vấn đề gì đâu? Chị cam kết sẽ chăm sóc họ, giấy trắng mực đen rõ rành rành, có gì mà không dám ký?”
Chị tôi ú ớ, đứng hình.
“Trừ phi —” Lâm Tiểu Noãn ngập ngừng một chút, “Chị chỉ muốn húp căn nhà, mà không muốn chịu trách nhiệm.”
Cả căn phòng im phăng phắc.
Chú họ vỗ đét một cái xuống bàn.
“Nói hay lắm. Lệ, nếu mày thực lòng có hiếu, thì ký đi. Còn không ký, điều đó chứng tỏ cái gì thì tự mày hiểu.”
Anh rể nãy giờ vẫn im lặng đứng trong góc tường. Lúc này anh lên tiếng.
“Ký đi em. Đằng nào căn nhà đó cuối cùng cũng là của vợ chồng mình.”
Câu nói này cực kỳ thâm thúy.
Chị tôi liếc nhìn anh rể, như đang muốn xác nhận điều gì đó. Anh rể gật đầu.