Chương 3

806 từ

Đêm đó tôi mất ngủ.

Hai giờ sáng, tôi lướt xem lại vòng bạn bè (WeChat moments) của chị gái.

Lướt về thời điểm ba tháng trước.

Quả nhiên có bài đăng đó. Hình ảnh là ảnh chụp màn hình chuyển khoản WeChat. Ba vạn.

Người gửi là nick WeChat của mẹ tôi.

Chị tôi viết cap: Cảm ơn mẫu hậu đại nhân tài trợ, học phí của tiểu bảo bối đã được giải quyết.

Tôi úp điện thoại lên ngực.

Lâm Tiểu Noãn nằm bên cạnh trở mình.

“Anh xem rồi à?”

“Em chưa ngủ sao?”

“Anh cứ trằn trọc lật qua lật lại thế thì em ngủ kiểu gì?”

“Sao em không nói cho anh biết sớm hơn?”

“Nói cho anh thì có ích gì không? Anh có đi tìm mẹ anh đòi lại không?”

Tôi không trả lời.

“Anh sẽ không đòi đâu. Anh sẽ lại bảo ‘Thôi bỏ đi, đều là người nhà cả’.” Giọng cô ấy cất lên trong bóng tối, không nghe ra cảm xúc gì. “Trần Mặc, em không sợ mẹ anh thiên vị. Em chỉ sợ anh cố tình giả vờ ngủ say không chịu tỉnh thôi.”

Câu nói ấy như một mũi kim đâm phập vào tim tôi.

Ngày thứ ba, mẹ tôi lại đến.

Lần này không mang theo canh.

Bà vừa vào cửa đã ngồi ngay xuống sô pha ngoài phòng khách, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Tiểu Mặc, mẹ có chuyện này muốn bàn với con.”

“Chuyện gì vậy mẹ?”

“Anh rể con mất việc rồi.”

“Chuyện từ lúc nào ạ?”

“Tháng trước. Chị con ngại không dám nói nên cứ giấu mãi. Giờ thì không xoay sở nổi tiền trả góp nhà nữa, lương hưu của bố mẹ cũng có hạn, con xem có thể cho chị vay tạm năm vạn (khoảng 175 triệu VNĐ) xoay vòng trước không?”

Năm vạn.

Tôi liếc nhìn về phía phòng ngủ.

“Mẹ, bên con cũng đang kẹt. Tiểu Noãn vừa mới sinh, tiền bỉm sữa, rồi tiền đi tái khám sau sinh nữa.”

“Mấy cái đó thì hết đáng bao nhiêu? Năm vạn tệ chứ có phải là cho luôn đâu mà không đòi lại được, chị con có phải người ngoài đâu.”

“Con phải bàn lại với Tiểu Noãn đã.”

“Bàn cái gì mà bàn? Tiền con kiếm ra mà cũng phải hỏi ý kiến vợ à?”

“Mẹ, đây là tiền chung của gia đình con.”

“Tiền của gia đình con? Thế chị con không phải người nhà của con à?”

Giọng mẹ tôi bắt đầu to lên.

Cửa phòng ngủ mở ra. Lâm Tiểu Noãn bước ra.

“Mẹ, con nghe thấy hết rồi.”

Sắc mặt mẹ tôi thoắt đổi, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

“Tiểu Noãn à, con cũng biết hoàn cảnh của anh rể rồi đấy, người một nhà thì phải giúp đỡ lẫn nhau.”

“Mẹ, khoản ba vạn lần trước vẫn chưa trả đâu mẹ ạ.”

Mẹ tôi sững lại một giây.

“Ba vạn gì?”

“Khoản ba vạn mà mẹ cầm đi để ‘gửi tiết kiệm hộ bọn con’ ấy ạ.”

Không khí tĩnh lặng mất mấy giây.

“Số tiền đó, mẹ giữ hộ bọn con chứ có tiêu đâu.”

“Không tiêu ạ?” Giọng Lâm Tiểu Noãn vẫn vô cùng bình thản, “Thế lúc nào tiện, mẹ cho con xem sổ tiết kiệm một chút được không?”

Mẹ tôi đứng phắt dậy.

“Lâm Tiểu Noãn, cô có ý gì hả? Thẩm vấn tôi đấy à? Tôi là mẹ chồng cô đấy!”

“Con không thẩm vấn mẹ. Con chỉ muốn xác nhận xem ba vạn đó còn không. Nếu còn, mẹ rút ra, cộng thêm năm vạn định vay lần này, bọn con chỉ cần bỏ ra hai vạn thôi.”

“Cô—”

“Còn không, coi như ba vạn đó mẹ lấy mất rồi, thì khoản năm vạn lần này hủy bỏ. Chọn một trong hai đi ạ.”

Mặt mẹ tôi đỏ phừng phừng.

“Trần Mặc! Con xem vợ con kìa! Đây là đứa con dâu mà con rước về đấy à? Dám tính toán chi li với mẹ chồng!”

Tôi đứng giữa hai người.

“Mẹ, Tiểu Noãn nói cũng có lý mà.”

“Con hùa theo nó hả?”

“Con không hùa theo ai cả, con chỉ muốn tính toán rõ ràng thôi.”

Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi một cái, rồi xách túi bỏ đi.

“Được, vợ chồng con giỏi lắm. Đợi đấy, để tao bảo bố mày đến nói chuyện với mày.”

Cửa bị đóng rầm một cái.

Lâm Tiểu Noãn xoay người chậm rãi bước về phòng ngủ.

“Rót cho em cốc nước ấm.”

Tôi rót nước rồi bưng vào cho cô ấy.

“Anh thấy em làm thế là quá đáng à?”

“Không.”

“Vậy sao lúc nãy anh do dự mất ba giây rồi mới lên tiếng nói đỡ cho em?”

0%