Chương 7

833 từ

“Tiểu Noãn đang nghỉ thai sản, không có lương.”

“Không có lương? Chẳng phải trước khi sinh vẫn đi làm à? Công ty nó không trả lương thai sản sao?”

“Mẹ, lương thai sản là trợ cấp thai sản, phải chờ xét duyệt, không phải tiền về ngay đâu.”

“Nhưng trước kia nó cũng phải có tiền tiết kiệm chứ? Tiền hai đứa gộp lại chắc chắn đủ.”

“Mẹ, đó là tiền của bọn con.”

“Mẹ sinh ra con, nuôi con 28 năm, mẹ đã tiêu của con được đồng nào chưa? Bây giờ chị con đang gặp khó khăn, con làm em mà không giúp đỡ, truyền ra ngoài nghe có lọt tai không?”

“Chị ấy không gặp khó khăn gì cả. Anh rể không mất việc, tuần trước chị ấy mới mua cái túi xách giá 12 nghìn đấy.”

Mẹ tôi sững lại một chút.

“Ai nói cho con biết?”

“Trên WeChat, chính chị ấy đăng lên mà.”

Mẹ tôi liếc nhìn bố tôi. Bố tôi vẫn cúi gầm mặt.

“Cái túi đó là hàng nhái thôi.”

“Thế đi Maldives thì sao? Cũng là nhái nốt à?”

Mẹ tôi nín lặng.

Cả phòng khách chìm vào tĩnh lặng hơn mười giây.

Sau đó, bà thốt ra một câu khiến tim tôi lạnh ngắt hoàn toàn.

“Cho dù chị con không khó khăn, mẹ cũng bắt con phải nôn năm vạn này ra.”

“Vì sao?”

“Vì chị con ngày xưa đã nhường nhịn con.”

“Nhường cái gì cơ?”

“Tiền học đại học của con là do chị con đi làm thuê kiếm được. Sinh hoạt phí trong 2 năm con học thạc sĩ cũng do chị con chu cấp. Hồi đó nó làm công nhân trong xưởng tháng được có 2 ngàn bạc, nhưng vẫn thắt lưng buộc bụng gửi cho con 1 ngàn rưỡi. Con quên rồi sao?”

Tôi không quên.

“Thế nên bây giờ chị con bắt con phải trả lại.”

“Là tự chị ấy nói sao?”

“Mẹ nói đấy. Chị con ngại không dám nói, mẹ nói thay nó. Những năm đó gom góp lại bèo nhất cũng phải 10 vạn. Mẹ chỉ đòi con 5 vạn thôi. Không quá đáng chứ?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ.

“Mẹ, hồi đó đúng là chị có giúp con. Nhưng năm đó mẹ cũng từng nói với con một câu, mẹ còn nhớ không?”

“Câu gì?”

“Mẹ nói: ‘Chị mày bằng lòng giúp mày, đó là tấm lòng làm chị của nó, sau này mày kiếm ra tiền thì ráng hiếu thuận với bố mẹ là được’.”

“Mẹ từng nói thế à?”

“Mẹ đã nói. Vào đúng ngày khai giảng năm nhất đại học, ở ngoài ga tàu.”

Mẹ tôi quay mặt đi.

“Đó là chuyện hồi trước. Bây giờ hoàn cảnh khác rồi.”

“Khác cái gì? Là vì con kết hôn rồi nên khác sao? Hay vì con có gia đình riêng nên khác?”

“Mày có gia đình riêng là không thèm nhận chị mày nữa à?”

“Con nhận chứ. Nhưng tình nghĩa là tình nghĩa, tiền bạc là tiền bạc. Năm xưa chị giúp con, con biết ơn. Nhưng đó không phải là lý do để bây giờ chị mang ra làm cái cớ vòi tiền. Thứ chị ấy muốn không phải là báo ân, mà là muốn con làm cái máy ATM cho chị ấy.”

“Mày nói cái gì?”

“Mẹ à, ba năm rồi. Cứ cách vài ba tháng mẹ lại đến tìm con đòi tiền, lần nào cũng lấy một lý do khác nhau, nhưng cuối cùng tiền đều trôi vào tay cùng một người. Mẹ rốt cuộc xem con là con trai của mẹ, hay chỉ là cái túi tiền cho con gái mẹ?”

Mẹ tôi đứng phắt dậy.

“Trần Mặc! Mày đủ lông đủ cánh rồi phải không? Vợ mày dạy mày thế à?”

“Chuyện này không liên quan gì đến vợ con.”

“Không liên quan? Mày trước giờ tính nết thế nào tao còn không rõ chắc? Mày từ nhỏ đến lớn đã bao giờ nói chuyện kiểu đấy với tao chưa? Chắc chắn là do nó xúi giục! Cái con Lâm Tiểu Noãn đó, trước mặt tao thì tra sổ sách, sau lưng lại xúi mày cãi leo lẻo. Tao nói cho mày biết, loại con dâu thế này không giữ được đâu!”

Cửa phòng ngủ cuối cùng cũng mở.

Lâm Tiểu Noãn đứng ở ngưỡng cửa.

Khuôn mặt cô ấy rất bình thản, nhưng tôi để ý thấy tay cô ấy đang khẽ run lên. Đẻ xong mới 11 ngày, đáng ra cô ấy không nên đứng lâu như vậy.

“Mẹ bảo loại như con không giữ được, vậy con muốn hỏi mẹ một câu.”

“Cô vẫn còn mặt mũi hỏi tôi à?”

“Mẹ nói tiền Trần Mặc học đại học là do chị chồng chu cấp. Vậy con muốn hỏi, mấy năm Trần Mặc học đại học, tiền lương hưu của mẹ với bố gộp lại mỗi tháng là bao nhiêu?”

0%