Mẹ tôi im thin thít.
“Con đã tính thay mẹ rồi. Lương hưu của mẹ hai ngàn ba, của bố ba ngàn mốt. Cộng lại là năm ngàn tư. Hai người sống ở quê, một tháng tiêu xài kịch kim cũng chỉ tốn hai ngàn. Vậy hơn ba ngàn còn lại đi đâu rồi?”
“Tiền của chúng tôi liên quan gì đến cô?”
“Không liên quan đến con. Nhưng liên quan đến Trần Mặc. Trong lúc con gái mẹ thắt lưng buộc bụng nuôi nó ăn học, mỗi tháng hai người tiết kiệm được ít nhất ba ngàn. Bốn năm ròng rã, chí ít cũng dành dụm được mười lăm vạn. Số tiền mười lăm vạn đó, bây giờ đang ở đâu?”
Đầu bố tôi càng cúi thấp hơn.
“Để con tính tiếp cho mẹ nghe nhé. Lúc chị gái mua nhà, mẹ đưa 12 vạn. Lúc chị sinh con, mẹ đưa 3 vạn. Lúc chị sửa nhà, mẹ ném thêm 5 vạn. Tổng cộng là 20 vạn. Vượt qua con số 15 vạn mà mẹ đã để dành rồi đấy. Phần bị lạm vào đó, chính là lấy từ túi Trần Mặc trong suốt ba năm qua.”
Mặt mẹ tôi đỏ bừng bừng.
“Cô dám điều tra sổ sách của chúng tôi?”
“Con không hề điều tra. Là con gái mẹ mỗi lần nhận được tiền đều đăng khoe trên WeChat, tự cô ta làm lộ ra đấy chứ.”
Mẹ tôi quay sang tôi.
“Trần Mặc, mày chọn đi. Chọn nó hay chọn cái nhà này.”
Câu nói ấy như một nhát dao.
Bổ đôi con đường trước mặt tôi.
Bên trái là cái nhà tôi đã lớn lên từ nhỏ.
Bên phải là cái gia đình hiện tại của tôi.
Tôi nhìn mẹ. Rồi lại nhìn Lâm Tiểu Noãn.
Cô ấy không hối thúc, cũng không dùng ánh mắt để gây sức ép.
Cô ấy chỉ đứng khoanh tay ở đó, vì đứng quá lâu nên hơi loạng choạng.
“Mẹ, mẹ về trước đi.”
“Mày có ý gì?”
“Ý của con là, khoản năm vạn này con sẽ không đưa. Ba vạn lúc trước, trước cuối năm chị phải trả lại. Nếu chị ấy không trả, bữa cơm tất niên sau này đừng gọi con nữa.”
“Mày…”
“Bố, đưa mẹ về đi.”
Bố tôi đứng dậy, kéo nhẹ tay mẹ tôi.
“Về thôi bà, về nhà rồi nói sau.”
“Tôi không về! Hôm nay nhất định phải làm cho ra nhẽ!”
“Mẹ.” Giọng tôi trầm xuống, nhưng rất rành rọt. “Tiểu Noãn mới sinh con được 11 ngày. Đáng ra bây giờ cô ấy phải nằm nghỉ trên giường, chứ không phải đứng đây nghe mẹ đay nghiến nói cô ấy không ra gì. Mẹ cũng là người từng đẻ, mẹ thừa hiểu việc ở cữ mà phải chịu uất ức thì hậu quả thế nào rồi đấy.”
Mẹ tôi há miệng, nhưng không thốt ra được lời nào.
Bố tôi kéo bà đi.
Giây phút cánh cửa khép lại, chân Lâm Tiểu Noãn cũng nhũn ra.
Tôi vội vã đỡ lấy cô ấy.
Cô ấy tựa vào tôi, thở hổn hển vài nhịp.
“Hôm nay anh biểu hiện được điểm trung bình.”
“Mới vừa điểm trung bình thôi á?”
“Đoạn cuối anh nói được thêm 10 điểm. Câu ‘mẹ cũng là người từng đẻ’ hay đấy.”
“Em mệt thế này rồi mà còn tâm trí chấm điểm à?”
“Không chấm điểm làm sao biết anh có tiến bộ hay không?”
Tôi dìu cô ấy về lại giường.
Cô ấy nằm xuống, nhắm mắt lại.
“Trần Mặc.”
“Anh đây.”
“Hôm nay anh đã làm một việc đúng đắn. Nhưng tiếp theo đây mới là thử thách thực sự.”
“Thử thách gì cơ?”
“Mẹ anh về nhà sẽ làm ba việc. Một, gọi điện thoại réo gọi khắp họ hàng nội ngoại, kể lể con dâu ức hiếp bà ấy. Hai, xúi chị gái anh lên mạng khóc lóc than vãn thằng em có vợ quên chị. Ba, cắt đứt liên lạc. Không nghe máy, không trả lời tin nhắn, đợi anh chịu không nổi phải tự mò về nhận lỗi.”
“Mẹ anh không đến mức đấy đâu.”
“Thế thì cứ chờ xem.”
Hai tiếng sau. Dì ba gọi điện thoại đến.
“Tiểu Mặc à, nghe nói cháu cãi nhau với mẹ hả? Mẹ cháu đang khóc ở nhà kìa, cháu mau về xem thế nào đi.”
Tôi im lặng.
Một tiếng sau nữa. Bác cả gọi đến.
“Thằng ranh này mày bị sao thế hả? Mẹ mày ngậm đắng nuốt cay nuôi mày khôn lớn, bây giờ mày nghe lời vợ để bật lại mẹ mày hả?”
Nửa tiếng sau. Chị tôi đăng bài trên vòng bạn bè WeChat.
“Có những người đủ lông đủ cánh rồi thì quên ngay ai đã nâng đỡ mình bay lên. Kẻ vô ơn bạc nghĩa không phải tự nhiên sinh ra, mà là do gió thổi bên gối xúi giục mà thành.”