Quân địch đánh vào hoàng thành, phụ vương muốn ta dẫn đám truy binh đi chỗ khác.
Ta không nhịn được nữa, chất vấn ông ta:
“Con gái của người rốt cuộc là nàng ta, hay là ta?”
Phụ vương vén rèm xe lên, ánh mắt lạnh nhạt.
“Sương Nhi là con gái của cố nhân, ta cần phải chăm sóc nàng nhiều hơn.”
“Còn ngươi, từ trong xương tủy đã giống mẫu thân độc ác của ngươi.”
Trong mắt Thẩm Sương Nhi hiện lên vẻ đắc ý. Nàng ta nhỏ giọng nói:
“Phụ vương, đều tại thân thể con không tốt, làm chậm trễ hành trình.”
Phụ vương đau lòng vỗ vỗ tay nàng ta. Khi đối mặt với ta, trong mắt ông ta chỉ còn lại chán ghét.
“Chu Đại Đại, ta nuôi ngươi bảy năm rồi, cũng đến lúc ngươi báo đáp vi phụ.”
Ông ta đẩy ta xuống xe ngựa, thuận tay giật luôn chiếc vòng ngọc trên cổ tay ta.
Đó là di vật duy nhất mẫu thân để lại cho ta.
Xe ngựa cuốn bụi rời đi.
Ta đau đến mức trước mắt tối sầm, bỗng nhiên lại nhìn thấy những dòng bình luận.
【Không hổ là nữ phụ độc ác, từ nhỏ đã đố kỵ nữ chính. Nếu không phải mẫu thân nàng ta tính kế mẫu thân nữ chính, người được gả cho Khánh Vương đã là mẫu thân nữ chính rồi!】
【May mà Khánh Vương sáng suốt, liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư nhỏ nhen của nữ phụ, còn trao vị trí quận chúa cho nữ chính.】
【Nói thật thì nữ phụ cũng thảm thật, cha không thương, mẹ không còn. Nhưng ai bảo nàng ta là nữ phụ độc ác chứ, đáng đời.】
【Khoan đã, ta không nhìn nhầm đấy chứ? Kẻ dẫn binh công thành là Kỳ Thác, cha ruột của nữ phụ!】
Ta ngẩn người.
Kỳ Thác?
Thủ lĩnh quân địch dẫn binh đánh vào hoàng thành kia là cha ta?
Những dòng bình luận liên tục nhảy lên:
【Năm đó Kỳ Thác từng làm con tin ở Đại Chu, từng có một đoạn tình duyên với mẫu thân nữ phụ, nhưng mẫu thân nữ phụ lại bị ban hôn cho Khánh Vương.】
【Khánh Vương vì muốn báo thù cho mẫu thân nữ chính nên cố ý giày vò mẫu thân nữ phụ, nhốt nàng trong địa lao Vương phủ suốt bốn năm.】
【Lúc Khánh Vương chạy trốn, hắn hoàn toàn không nhớ trong địa lao còn đang nhốt người. Nếu nữ phụ không nhanh đi cứu mẫu thân, mẫu thân nàng sẽ chết đói mất.】
Hô hấp của ta lập tức trở nên gấp gáp.
Mẫu thân ta chưa chết.
Người bị nhốt bốn năm rồi.
Vậy mà ta vẫn luôn tưởng rằng người đã bệnh chết vào năm ta ba tuổi.
Ta cố gắng chống người đứng dậy, đầu gối đau như vỡ vụn, nhưng ta không còn để tâm được nữa.
Ta phải đi tìm mẫu thân.
Xung quanh binh hoang mã loạn, bách tính khóc lóc tháo chạy.
Quân địch đã đánh vào nội thành, khắp nơi đều là ánh lửa.
Trong đầu ta chỉ còn một ý nghĩ: đi Khánh Vương phủ, đi địa lao, cứu mẫu thân.
Những dòng bình luận lại bay qua.
【Nữ phụ, chạy nhanh lên!】
【Sốt ruột chết mất, mẫu thân nàng đã ba ngày chưa ăn gì rồi.】
【Cứu ra thì sao chứ, Kỳ Thác giờ đã có vô số mỹ nhân bên cạnh, căn bản chẳng còn để ý mẫu thân nàng đâu. Trong nguyên tác, Kỳ Thác cũng không đi tìm nàng.】
【Mặc kệ hắn có nhận hay không, cứu mạng trước đã.】
Ta nghiến răng chạy về phía Khánh Vương phủ.
Trên đường toàn là người tháo chạy, ta bị dòng người chen lấn đến lảo đảo.
Khi chạy qua phố Chu Tước, một đội kỵ binh quân địch phóng ngang qua.
Ta tránh không kịp, bị hất ngã xuống đất.
Có người túm tóc ta xách lên.
“Tiểu nha đầu nhà ai đây?”
Ta đau đến mức nước mắt rơi xuống, liều mạng vùng vẫy.
“Buông ta ra! Buông ta ra!”
Kẻ cầm đầu nhìn thấy ngọc bài trên người ta, cười hì hì nói:
“Là con của tên cẩu tặc Chu Dư Tung, bắt về lĩnh công với tướng quân.”
Khi bị kéo vào quân doanh, khóe mắt ta liếc thấy một chiếc xe ngựa quen thuộc đang dừng bên đường.
Rèm xe được vén lên một góc, phụ vương nhìn thấy ta.
Môi ta run rẩy, đầy mong chờ nhìn ông ta.
A cha, cứu con.
Phụ vương mặt không cảm xúc nhìn ta một cái rồi buông rèm xuống.
Xe ngựa đổi hướng, nhanh chóng chạy về phía cổng thành.