Chương 2

800 từ

Bình luận khẽ thở dài:

【Khánh Vương đúng là tuyệt tình thật. Dù sao cũng nuôi nữ phụ bảy năm, vậy mà thấy chết không cứu. Khó trách hôm nay hắn khác thường đưa ngọc bài quận chúa cho nữ phụ, hóa ra là muốn để nữ chính tránh một kiếp.】

【Khánh Vương chán ghét mẫu thân nữ phụ, coi nữ phụ là gánh nặng, sao có thể cứu nàng được.】

【Cầu xin đó, để nữ phụ gặp được mẫu thân rồi hẵng chết đi.】

Ta bị kéo vào doanh trại quân địch, ném trước một lều trại.

“Gặp tướng quân xong thì lấy mạng ngươi.”

Ta lạnh lắm, chỉ có thể cuộn mình thành một đoàn.

Phụ vương từng thương ta.

Năm ta ba tuổi, mẫu thân vì cảm lạnh mà qua đời, ta sốt cao suốt bảy ngày.

Phụ vương ôm ta cả đêm này qua đêm khác, dùng khăn ấm đắp lên trán ta.

Ánh mắt ông ta dịu dàng, dỗ ta uống thuốc:

“Đại Đại ngoan, uống thuốc xong, phụ vương đưa con đi hái hoa quế.”

Ta nhớ ông ta từng ôm ta đứng dưới mái hiên, chỉ vào cây quế trong sân:

“Đợi Đại Đại khỏe rồi, phụ vương sẽ rung cho con một trận mưa hoa.”

Sau khi bệnh khỏi, Thẩm Sương Nhi vào Vương phủ.

Phụ vương nói nàng ta là con gái của cố nhân, nói tỷ tỷ Sương Nhi đáng thương, bảo ta phải nhường nhịn nàng ta nhiều hơn.

Ta đem con thỏ bạch ngọc mẫu thân để lại cho nàng ta chơi.

Nàng ta làm vỡ con thỏ, ấm ức nức nở:

“Xin lỗi thúc thúc, con không cẩn thận làm vỡ mất rồi.”

Phụ vương trách ta không hiểu chuyện.

Rõ ràng là Thẩm Sương Nhi cố ý làm vỡ.

Ta muốn giải thích cho rõ.

Nhưng phụ vương ôm nàng ta, trong mắt toàn là mất kiên nhẫn.

“Đại Đại, con có thể học sự rộng lượng của Sương Nhi một chút không?”

Ta vùi mặt vào đầu gối, nước mắt tuôn không ngừng.

Ta không hiểu vì sao phụ vương không tin ta.

Những chuyện như vậy xảy ra nhiều rồi, ta bắt đầu hiểu.

Người khóc là Thẩm Sương Nhi, còn người sai vĩnh viễn là ta.

Mỗi lần phụ vương thấy nàng ta rơi lệ đều đau lòng không thôi, còn khi nhìn ta, ánh mắt ông ta ngày càng lạnh.

“Chu Đại Đại, sao ngươi càng ngày càng giống mẫu thân độc ác của ngươi vậy?”

Ta phản bác, mẫu thân ta không phải người như thế.

“Bây giờ ngươi còn học được cách cãi lại rồi.”

Phụ vương nổi giận, bán cả nhũ mẫu và nha hoàn của ta đi.

Ba tháng trước, phụ vương xin phong Thẩm Sương Nhi làm quận chúa.

Ta khóc chạy đi tìm ông ta:

“Vậy con là gì?”

Phụ vương ngồi sau thư án, ngay cả đầu cũng không ngẩng.

“Năm đó mẫu thân ngươi làm chuyện có lỗi với mẫu thân Sương Nhi, thậm chí còn hại chết nàng ấy. Đây là thứ ngươi nợ Sương Nhi.”

Ta cố chấp phản bác:

“Tai họa không nên liên lụy đến con cái.”

“Nợ của mẹ, con gái trả.”

Sự chán ghét trong mắt phụ vương khiến toàn thân ta lạnh buốt.

“Ngươi từ trong xương tủy đã giống mẫu thân độc ác của ngươi.”

Từ trong xương tủy đã giống mẫu thân độc ác của ngươi.

Câu nói ấy như một nhát dao đâm vào tim ta.

Ta học cách im lặng, học cách không khóc không nháo, học cách hạ thấp sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.

Nhưng dù như vậy, ánh mắt phụ vương nhìn ta vẫn chỉ có chán ghét.

Ta từng tưởng là do ta làm chưa đủ tốt, là ta quá vụng về, là ta không ngoan ngoãn hiểu chuyện bằng Thẩm Sương Nhi.

Cho đến đêm nay, khi bị đẩy khỏi xe ngựa, bị quân địch bắt giữ.

Ta bỗng hiểu ra.

Ông ta chưa từng xem ta là con gái.

May mà ta cũng không phải con gái của ông ta!

Ông ta không xứng làm cha ta!

Ta cắn môi, nuốt ngược mùi máu đang trào lên.

Không khóc nữa.

Nước mắt chẳng có tác dụng gì.

Binh lính áp giải ta đến quỳ xuống bẩm báo:

“Bẩm tướng quân, bắt được con gái của Chu Dư Tung.”

Từ trong lều bước ra một người trông như quân sư. Hắn nhìn ta từ trên xuống dưới.

Ta run rẩy toàn thân, mặt đầy bùn nước, tóc tai rối bời, chật vật đến cực điểm.

“Giết đi.”

Quân sư thờ ơ phất tay.

Ta vội vàng hét lên:

“Ta là con gái của Kỳ Thác!”

0%