Chương 2

813 từ

Nàng ta miệng nói xin lỗi, nhưng đáy mắt lại toàn là sự khiêu khích.

“Đúng rồi! Nếu Trường Ngọc ca ca đã chọn muội, không biết vị lang quân nào sẽ đồng hành cùng Thanh Âm tỷ tỷ đây?”

Trong chớp mắt, vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía ta.

Ta là đích nữ duy nhất của thanh lưu thế gia họ Cố. Ai có thể cùng cưỡi ngựa với ta, không chỉ bám được vào cây cổ thụ Cố gia, mà ngày sau con đường thăng tiến cũng dễ như trở bàn tay.

“Cố cô nương, tại hạ…”

Trong đám đông bắt đầu có chút xôn xao. Mấy vị công tử thế gia ánh mắt sáng rực, rục rịch muốn tiến lên.

Thấy vậy, Tạ Trường Ngọc trực tiếp đưa tay nắm lấy cổ tay ta, đè thấp giọng cảnh cáo:

“Thanh Âm, đừng quậy nữa! Muội là nữ nhân của ta! Nếu muội thật sự dám chọn kẻ khác, ta, ta…”

“Ta tuyệt đối sẽ không tha cho bọn chúng!”

Không tha cho bọn chúng? Hắn đang quan tâm ta sao? Hay là quan tâm đến thể diện của chính hắn?

Nếu thực sự quan tâm ta, ngày cưới đã định từ năm năm trước hắn đâu có năm lần bảy lượt viện cớ thoái thác. Mọi người trong kinh thành đều chê cười Cố Thanh Âm ta là một nữ tử si tình không biết liêm sỉ, còn Tạ Trường Ngọc thì chưa bao giờ đả động đến chuyện thành thân.

Mấy ngày trước ta còn hỏi hắn, khi nào thì thành thân. Hắn cũng chỉ cười xoa đầu ta:

“Không vội, hôn sự của hai ta cần phải chuẩn bị kỹ càng.”

Kỹ càng cái nỗi gì, hắn chẳng qua là chắc mẩm ta không thể rời xa hắn nên mới kéo dài hết lần này đến lần khác.

“Tạ tiểu hầu gia cẩn trọng lời nói, cái gì mà nữ nhân của ngài?”

Ta lùi mạnh nửa bước, tránh đi bàn tay hắn, ngước mắt nhìn thẳng vào hắn.

“Vị hôn phu của ta tính tình không tốt, nếu để chàng ấy nghe được lời này, chàng sẽ thực sự không vui đâu.”

Lời vừa buông xuống, tựa như sấm sét giữa trời quang.

Xung quanh nháy mắt tĩnh mịch đến chết chóc, nối tiếp sau đó là những tiếng hít sâu đè nén.

Các vị thế gia công tử đang rục rịch cũng cứng đờ tại chỗ. Sự đắc ý trên mặt Tô Cẩm Sắt đông cứng lại, kinh nghi bất định đánh giá ta.

Tạ Trường Ngọc càng không thể tin nổi trừng trừng nhìn ta, trong mắt đầy vẻ hoang đường và giận dữ:

“Vị hôn phu? Cố Thanh Âm, muội điên rồi sao! Vị hôn phu của muội ngoài ta ra thì còn ai vào đây nữa?!”

Ta lười để ý đến hắn, xoay người hướng về phía phượng giá của Hoàng hậu, uyển chuyển quỳ lạy:

“Nương nương thứ tội, thần nữ đã có phu quân hứa hôn, hôm nay e rằng không tiện đồng hành cùng người khác, khẩn xin được rút khỏi buổi thu liệp.”

Lời còn chưa dứt, một giọng nam trầm thấp, lười biếng nhưng lại thấu lộ uy áp vô tận đột nhiên từ phía sau đám đông truyền tới.

“Cố cô nương, ngay cả Cô, cũng không thể đồng hành sao?”

Đám đông xôn xao dạt ra, nhường thành một lối đi.

“Thái tử điện hạ vạn an!”

Nối tiếp sự xuất hiện của nam nhân ấy là tiếng quỳ lạy đều tăm tắp vang vọng khắp bãi săn.

Ta giương mắt nhìn qua.

Nam nhân mặc một bộ kỵ phục màu huyền, khuôn mặt tuấn lãng, đôi mắt hoa đào hơi xếch đang mang theo ý cười nhìn ta.

Chàng xoay người xuống ngựa, ngón tay thon dài đang xoay xoay một mũi tên đuôi trắng y hệt như mũi tên trong tay ta.

Ta ngây người tại chỗ.

Chẳng phải cha nói, vài ngày nữa chàng mới dẹp loạn hồi kinh sao?

Bùi Hoài Cẩn bước đến bên cạnh ta, cụp mắt cười nhẹ, giọng trầm ấm êm tai:

“Cố cô nương, duyên phận này Cô không muốn bỏ lỡ, nàng thấy thế nào?”

Sắc mặt Tạ Trường Ngọc nháy mắt biến đổi.

Hắn mạnh mẽ bước lên một bước, chắn trước mặt ta, giọng nói đè thấp mang theo sự tự tin cố hữu:

“Thanh Âm, đừng náo loạn nữa, ta biết muội hiểu chuyện, sẽ không thực sự giận dỗi với ta đâu.”

Hắn ngừng một chút, giọng như đang ban ơn:

“Ta vốn muốn mang muội theo, nhưng bãi săn nguy hiểm, một mình ta quả thực không chăm sóc nổi cả muội và Cẩm Sắt. Muội ngoan ngoãn lui xuống đi, đừng chọc Điện hạ không vui.”

0%