Nhìn bộ dạng tự cho mình là đúng này của Tạ Trường Ngọc, dạ dày ta cuộn lên cảm giác buồn nôn.
Hắn chắc mẩm ta đang lạt mềm buộc chặt.
Nhưng ta lướt qua vai hắn, nhìn thẳng vào mắt Bùi Hoài Cẩn, chậm rãi gật đầu:
“Nếu Điện hạ không chê, Thanh Âm xin phụng bồi.”
Ánh mắt Tạ Trường Ngọc run lên bần bật.
Môi hắn nhúc nhích, dường như vẫn muốn bày ra tư thế của một vị hôn phu để giáo huấn ta.
“Tạ tiểu hầu gia.”
Giọng nói lười nhác của Bùi Hoài Cẩn cất lên rất đúng lúc, mang theo một luồng uy áp không thể chối cãi.
“Cô đang hỏi chuyện Cố cô nương, ngươi thế này là… định giữ người lại sao?”
Một câu nhẹ bẫng này khiến không khí xung quanh nháy mắt ngưng đọng.
Tay Tạ Trường Ngọc cứng đờ giữa không trung, sắc mặt khó coi đến cực điểm, cuối cùng chỉ có thể dưới ánh nhìn của mọi người, phẫn hận buông tay.
Ta không nhìn hắn nữa, xoay người theo Bùi Hoài Cẩn lên ngựa.
Tiếng gió vù vù bên tai.
Kỹ thuật cưỡi ngựa của Bùi Hoài Cẩn cực tốt. Một tay chàng cầm dây cương, một tay hờ hững che chở bên hông ta, hơi thở giao thoa, chàng nghiêng đầu, trong mắt mang theo ý cười:
“Cố cô nương, vị cựu hôn phu này của nàng, dường như không được thông minh cho lắm.”
Ta rủ mắt, giọng bình tĩnh:
“Điện hạ chê cười rồi, hắn chỉ là chưa từng để ta ở trong lòng mà thôi.”
“Vậy thì vừa vặn.”
Bàn tay cầm cương của Bùi Hoài Cẩn hơi siết lại, cúi ghé vào tai ta nỉ non, giọng nhẹ đến mức chỉ mình ta nghe thấy:
“Nếu hắn đã không biết trân trọng, Cô sẽ thay hắn bảo vệ nàng thật tốt.”
Tuy nhiên, sau khi vào sâu trong bãi săn, một thị vệ vội vã chạy đến quỳ báo:
“Bẩm Điện hạ, Hoàng hậu nương nương truyền lời, mời ngài đến đài quan sát một lát.”
“Nàng chờ ở đây, Cô đi rồi sẽ về ngay.”
Sau khi dặn ta ở nguyên tại chỗ chờ chàng, Bùi Hoài Cẩn vội vã rời đi.
Ta một mình hứng gió một lúc, nhẩm tính Bùi Hoài Cẩn chắc sắp quay lại thì phía sau bỗng vang lên tiếng cười khẽ.
“Cố tỷ tỷ, sao tỷ lại ở đây một mình vậy?”
Quay đầu lại, Tô Cẩm Sắt đang từ sau rặng cây chậm rãi bước ra.
Má nàng ta ửng đỏ, ánh mắt lại lộ ra sự đắc ý khiến người ta buồn nôn:
“Trường Ngọc ca ca đi tìm nguồn nước rồi, huynh ấy nói sợ muội khát, đặc biệt đi tìm nước suối ngọt cho muội đấy.”
Ta không đáp lời, xoay người định đi.
Tô Cẩm Sắt bước nhanh tới, chặn đường ta, đáy mắt đầy sự khiêu khích:
“Cố tỷ tỷ sao phải cố chấp như vậy? Trường Ngọc ca ca trong lòng có muội, nếu tỷ không để bụng, muội có thể cùng tỷ chung một chồng, tỷ thấy…”
“Ngươi nằm mơ đi.”
Ta lạnh lùng cắt ngang.
“Cố tỷ tỷ cớ gì phải cứng đầu như thế?” Nụ cười của nàng ta càng vặn vẹo, giọng nói the thé:
“Tỷ giữ lấy cái danh phận ấy thì có ích gì? Trường Ngọc ca ca yêu là yêu ta, tỷ chẳng qua chỉ là một con…”
Nàng ta chưa nói hết câu, một tiếng gầm chói tai rung trời chuyển đất dữ dội dội tới.
Cả ta và Tô Cẩm Sắt đồng thời cứng đờ, khoảnh khắc quay đầu lại, chỉ thấy trong bụi cỏ cách đó không xa, một con gấu đen to lớn đang dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào chúng ta.
Sự đắc ý trên mặt Tô Cẩm Sắt đông cứng nháy mắt, đồng tử co rút.
Tiếng hét chói tai còn chưa kịp thoát ra, con gấu đen đó đã như thái sơn áp đỉnh vồ về phía hai chúng ta!
“Thanh Âm!”
Giây tiếp theo, hai tiếng gầm đầy kinh hãi và giận dữ gần như đồng thời nổ tung trong rừng.
Bóng dáng Tạ Trường Ngọc và Bùi Hoài Cẩn như tên rời cung xuyên thủng bụi rậm lao ra.
Khoảnh khắc đó, ta nhìn thấy rất rõ, trong ánh mắt Tạ Trường Ngọc nhìn ta, sự hoảng sợ và tuyệt vọng gần như tràn cả ra ngoài.
Ta cứ ngỡ hắn sẽ giống như năm năm trước, không màng sống chết che chắn trước mặt ta.
Nhưng ngay khoảnh khắc Tô Cẩm Sắt phát ra tiếng thét yếu ớt, thân hình Tạ Trường Ngọc bỗng nhiên xoay ngoắt lại.