Chương 1

801 từ

Mẫu thân nói đầu óc ta không được lanh lợi.

Năm tám tuổi, phụ thân đưa ngoại thất vào phủ. Mẫu thân khóc lóc nói phụ thân bạc tình, sau này không chừng còn sinh thêm thứ đệ thứ muội để chọc tức chúng ta.

Ta tự cho là mình đã hiểu lời bà, bèn bỏ thuốc tuyệt tự dành cho lợn vào bát của phụ thân.

Năm mười tuổi, tiểu thư nhà Vương thị lang mắng ta thô tục không chịu nổi, còn tung tin đồn ta là hồ ly tinh.

Ta bừng tỉnh hiểu ra, hóa ra nàng ta thích hồ ly. Thế là ta đặt một con gà chết toàn thân đẫm máu trước cửa nhà nàng ta.

Sau này ta gả đi. Ba năm sau, phu quân đưa một nữ tử xinh đẹp về nhà, nói muốn cùng nàng ta một đời một kiếp một đôi người.

Mẫu thân ta hớt hải chạy tới, cầu xin:

“Nhà họ Bùi đã sa sút, Hầu phủ lại đang hưng thịnh, chúng ta không chọc nổi bọn họ!”

“Con gái ngoan, lần này con có thể… làm kín đáo một chút không?”

Ta ngoan ngoãn gật đầu.

Ngày hôm sau, trong ao của phủ xuất hiện một thi thể nữ còn mới.

Mẫu thân nói đầu óc ta không được lanh lợi.

Năm tám tuổi, phụ thân đưa ngoại thất vào phủ. Mẫu thân khóc lóc nói phụ thân bạc tình, sau này không chừng còn sinh thêm thứ đệ thứ muội để chọc tức chúng ta.

Ta tự cho là mình đã hiểu lời bà, bèn bỏ thuốc tuyệt tự dành cho lợn vào bát của phụ thân.

Năm mười tuổi, tiểu thư nhà Vương thị lang mắng ta thô tục không chịu nổi, còn tung tin đồn ta là hồ ly tinh.

Ta bừng tỉnh hiểu ra, hóa ra nàng ta thích hồ ly. Thế là ta đặt một con gà chết toàn thân đẫm máu trước cửa nhà nàng ta.

Sau này ta gả đi. Ba năm sau, phu quân đưa một nữ tử xinh đẹp về nhà, nói muốn cùng nàng ta một đời một kiếp một đôi người.

Mẫu thân ta hớt hải chạy tới, cầu xin:

“Nhà họ Bùi đã sa sút, Hầu phủ lại đang hưng thịnh, chúng ta không chọc nổi bọn họ!”

“Con gái ngoan, lần này con có thể… làm kín đáo một chút không?”

Ta ngoan ngoãn gật đầu.

Ngày hôm sau, trong ao của phủ xuất hiện một thi thể nữ còn mới.

Sau khi ta gả vào Hầu phủ, người mẫu thân không yên tâm nhất vẫn là ta.

Phu quân của ta, Quý Xuyến, là thế tử Hầu phủ. Tính tình phong lưu trăng hoa, chẳng có bản lĩnh gì, nhưng được cái biết nghe lời.

Ngày xuất giá, mẫu thân nói với ta bằng giọng thấm thía:

“A Dạng, phụ thân con tuổi tác đã cao, trong nhà lại không có nam đinh. Xét về gia thế, là chúng ta trèo cao.”

“Đầu óc con không được lanh lợi, sau khi gả vào đó thì nghe lời phu quân và bà mẫu nhiều vào. Không làm thì sẽ không sai, biết chưa?”

Ta ngoan ngoãn gật đầu, cho rằng với tính tình của Quý Xuyến, hắn cũng chẳng gây ra chuyện lớn gì.

Dù bên ngoài hắn có cả đống hồng nhan tri kỷ, chỉ cần không đưa về phủ làm hỏng những ngày thanh tịnh của ta, những chuyện còn lại ta đương nhiên sẽ không so đo.

Cho đến ba năm sau, hắn kéo từ sau lưng ra một nữ tử thanh lệ yếu mềm, nghênh cổ nói:

“Bùi Lăng Dạng, nàng quản ta ba năm, ta cũng chưa từng nói gì. Nay ta chỉ cầu nàng một chuyện. Ta và Phất Y là chân ái, ta muốn cưới nàng ấy!”

Bàn tay đang cầm chén trà của ta khựng lại. Ta chậm rãi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm cô nương đứng sau lưng hắn.

“Ồ? Ngươi nghĩ thế nào?”

“Hầu phủ này rất lớn. Bà mẫu suốt ngày lễ Phật, không màng tục sự. Trên dưới trong phủ đều do ta quản lý. Ngươi gả vào cũng chỉ là thiếp. Sau này nhan sắc tàn phai, thế tử để mắt tới nữ nhân khác, thứ chờ ngươi chỉ có đường chết.”

Sắc mặt Hứa Phất Y biến đổi, siết chặt tay áo Quý Xuyến.

Ta liếc thấy động tác ấy, ngẩng đầu cười như không cười. Giọng ta ôn hòa nhưng không cho phép phản bác:

“An trí nàng ta ở viện bên ngoài. Mỗi tháng ta sẽ cấp bạc vào sổ của ngươi. Nếu thế tử chơi chán, ta cũng cho các ngươi chút bạc phòng thân, tự tìm đường sống.”

0%