Chương 2

829 từ

Ánh mắt Hứa Phất Y khẽ động, nhưng Quý Xuyến lại như bị giẫm trúng đuôi, gào lên:

“Ta và Phất Y là chân ái, dựa vào đâu bắt nàng ấy ở bên ngoài? Theo ta thấy, nàng nên nhường chỗ cho nàng ấy mới phải.”

“Phất Y dịu dàng hiểu chuyện, nơi nào cũng nghĩ cho ta. Còn nàng cứng nhắc vô vị, cả ngày nói một không hai. Chủ mẫu nhà nào trong kinh giống nàng như vậy? Bùi Lăng Dạng, ta chưa hưu nàng đã là tận tình tận nghĩa rồi!”

Dứt lời, vẻ đắc ý trong mắt Hứa Phất Y thoáng lóe lên, sau đó nàng ta dịu dàng lên tiếng:

“Phu nhân và Quý lang chớ vì ta mà xung đột. Ta nguyện gả cho Quý lang, dù làm nô làm tỳ cũng được.”

Nhường chỗ? Hưu ta?

Ta nhạy bén bắt được hai từ này. Giọng cũng lạnh xuống, ngoài cười nhưng trong không cười.

“Được thôi, đã muốn nạp thì nạp vào đi.”

Quý Xuyến mừng rỡ:

“Thật chứ?”

“Thật.”

Chỉ là sống hay chết thì không bảo đảm được.

Từ nhỏ, mẫu thân đã nói đầu óc ta không được lanh lợi, luôn nghe không hiểu lời người khác.

Khi các cô nương nhà khác học cầm kỳ thư họa, ta lại luôn nhốt mình trong phòng, mày mò cơ quan binh khí.

Phụ thân ta, Bùi Giản, là Lại bộ thượng thư. Ông làm người nói một không hai, dù ở triều đình hay trong nhà, miệng lưỡi đều độc đến mức khiến người ta kinh hãi.

Mẫu thân thường xuyên bị ông chọc tức đến phát khóc. Quay đầu lại, bà liền than khổ với ta khi ta còn nhỏ.

Thế là ta quay người bò lên nóc thư phòng của phụ thân, dùng cành cây và đá làm một cái cơ quan.

Năm ấy ta sáu tuổi, sức không lớn, cơ quan làm cũng không chắc, chỉ miễn cưỡng đập nát tay phụ thân.

Sau chuyện đó, mẫu thân bịt miệng ta, nơm nớp lo sợ dạy ta rất lâu, cố gắng khắc tình phụ tử vào đầu ta, rồi đẩy tội danh cho tên gian tế vừa bị bắt trong phủ.

Sau lần ấy, mẫu thân cẩn thận hơn rất nhiều, không dễ dàng mắng bất cứ ai trước mặt ta nữa.

Bà nói với tỳ nữ:

“A Dạng đầu óc không được lanh lợi lắm. Sau này các ngươi không được nhắc chuyện gì không vui trước mặt tiểu thư. Cứ dỗ nàng vui vẻ là được.”

Nhờ vậy, ta yên phận được một thời gian dài.

Cho đến năm tám tuổi, phụ thân ta nạp thiếp.

Ngày đó mẫu thân khóc đến suýt ngất, mắng phụ thân là kẻ bạc tình, sau này không chừng còn sinh thêm thứ đệ thứ muội để chọc tức chúng ta.

Ta chớp chớp mắt, tự cho là mình đã hiểu lời bà, bèn bỏ thuốc tuyệt tự dành cho lợn vào bát của phụ thân.

Phụ thân không chỉ không thể sinh con nữa, mà ngay cả chuyện kia cũng không được nữa.

Ngày đại phu phát hiện ra, trong phủ ngoài ta ra chỉ có hai thứ muội, nhân khẩu ít đến đáng thương.

Lòng bàn tay mẫu thân lạnh ngắt, liên tục dặn ta tuyệt đối không được nói với người khác.

Nhưng trong ánh mắt bà nhìn ta lại sinh ra một tia sợ hãi.

Phụ thân điều tra tới lui, không hiểu sao lại tra đến đầu vị thiếp thất kia. Thiếp thất bị bán đi cho xong chuyện.

Ban đêm, ta nghe thấy mẫu thân một mình cười trộm, lẩm bẩm:

“Sau này gả ra ngoài thì phải làm sao đây?”

Ta:?

Người khác đều lo nữ nhi không gả được, sao mẫu thân ta lại lo ta gả được đi?

Tuy tính tình ta có hơi ngốc nghếch, nhưng gương mặt này lại kế thừa hoàn hảo nhan sắc tuyệt thế của mẫu thân.

Ngày thường dự yến, có không ít công tử nhìn ta, trong đó có cả thế tử Bình Dương Hầu phủ, Quý Xuyến.

Thiếu niên mộ sắc, chỉ nhìn mặt, nông cạn vô cùng.

Chỉ một cái liếc mắt, hắn đã không dời mắt khỏi ta được nữa.

Không lâu sau, Quý Xuyến mang sính lễ hậu hĩnh tới cửa cầu thân.

Mấy năm nay, tuy mẫu thân luôn giúp ta thu dọn hậu quả, nhưng phụ thân ta vẫn cảm thấy sau lưng lạnh toát, âm thầm quan sát ta.

Nay ta sắp gả đi, ông vui đến mức hận không thể lập tức chuẩn bị của hồi môn.

Cả phủ trên dưới đều vui mừng hớn hở, chỉ có mẫu thân là lo lắng không yên.

Bà lo sau khi ta gả đi sẽ không có ai quản thúc, rồi biến cả Bình Dương Hầu phủ rộng lớn thành nơi chỉ còn lại mỗi cái tên.

0%