Trong yến tiệc trong cung, con vẹt của Thái tử ngậm nút đồng tâm mang đến trước mặt ta.
Ta biết trong lòng chàng vẫn luôn khổ sở tìm kiếm người thương. Nay cưới ta chẳng qua là vì tình thế ép buộc, nên ta lấy cớ thân thể yếu ớt mà từ chối.
Không ngờ, chàng lại ghi hận.
Trên triều đường, phụ thân ta bị vu cáo, tước bỏ quan chức, cả nhà bị lưu đày đến Giang Nam .
Ba năm sau.
Thái tử phụng mệnh đến Tây Nam diệt phỉ.
Đêm khuya, nhân lúc tiền trại mở tiệc rượu, chàng dẫn theo một toán cung thủ lặng lẽ vòng ra phía sau.
Cung kéo căng như vầng trăng tròn.
Ánh trăng trong trẻo lướt qua khóe mắt, hàng mày của phu nhân trại chủ.
Thế nhưng bàn tay đang cầm cung lại run mạnh.
Mũi tên vốn bách phát bách trúng bỗng lệch khỏi mục tiêu.
Xiêu xiêu vẹo vẹo.
Sượt qua má ta, khó khăn lắm mới bay vụt đi.
Người đời đều biết.
Trong lòng Thái tử có một bạch nguyệt quang.
Vì nàng mà chàng giữ thân như ngọc, đến tuổi hai mươi vẫn chưa thành thân.
Bách quan liên tục dâng tấu, khuyên can thúc giục.
Mùng ba tháng ba, Trung cung tổ chức yến Bách Hoa. Người sáng mắt đều hiểu, đây là Hoàng hậu nương nương không chờ nổi nữa, muốn thay Thái tử xem mắt chọn phi.
Các quý nữ đều chuẩn bị một thân tài nghệ.
Ai nấy hừng hực khí thế.
Từ lúc mặt trời mọc đằng đông, đợi đến khi chiều tà ngả về tây.
Cuối cùng lại chỉ đợi được thị tòng thân cận của Thái tử.
Trên cánh tay nam tử ấy đậu một con vẹt. Nó ngẩng đầu kiêu ngạo, đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi cất giọng the thé:
“Thái tử điện hạ có lời, xưa có gà trống bái đường, nay có vẹt chọn phi.”
“Điện hạ hôm nay tuần doanh không về kịp, đặc biệt dặn ta dùng con vẹt hiểu nhân tính này để chọn Thái tử phi tương lai.”
Lời vừa dứt.
Mọi người trong sân đều nhướng mày.
Trong dân gian quả thật có tục gà trống bái đường, nhưng phần lớn là vì tân lang thân thể yếu ớt hoặc bệnh nặng, thật sự không thể đến, mới miễn cưỡng thay thế.
Nay Thái tử đang độ sung sức.
Phong thái ngời ngời.
Tài bắn cung càng nổi danh gần xa.
Lời này e rằng chỉ là cái cớ để chàng không cần đích thân đến.
Hoàng hậu nương nương ngồi ở vị trí chủ tọa.
Trên gương mặt ung dung quý phái lộ ra chút không vui.
Nhưng rốt cuộc người vẫn không nói thêm gì.
Các quý nữ trong sân kinh ngạc nửa thoáng, rất nhanh lại nhớ đến lời dạy của trưởng bối trong nhà.
Ai nấy đều cúi đầu.
Tìm kiếm trên người mình thứ có thể thu hút con vẹt.
Ta vốn không có ý tham tuyển. Hôm nay ta chỉ đi cùng khuê mật đến góp mặt cho đủ số.
Lúc này, ta ngồi trong góc, lặng lẽ nhìn trò náo nhiệt hoang đường này.
Hành động này của Thái tử.
Nói nhẹ thì là hoang đường.
Nói nặng thì là sỉ nhục.
Là Trữ quân một nước, lập một vị quốc mẫu tương lai hiền đức thông tuệ vốn là bổn phận của chàng.
Chàng đã kéo dài chuyện này rất lâu.
Nay lại còn để một con vẹt thay mình chọn lựa.
Đã làm Trữ quân.
Lại không muốn gánh lấy trách nhiệm tương ứng.
Khó trách phụ thân ngày ngày lo lắng.
Ta thầm thở dài trong lòng, vươn tay lấy điểm tâm trên bàn.
Nhưng lại chạm vào khoảng không.
Hôm nay đã đợi rất lâu, ngay cả bữa trưa cũng chưa dùng.
Bụng ta đói cồn cào, trước mắt từng cơn biến thành màu đen.
Nhân lúc không ai chú ý, ta lấy mứt quả nhà mình mang theo ra, lén ăn cho đỡ thèm.
Mứt quả này được hầm từ hồng sâm và linh chi, ngọt mà không ngấy, vừa giải thèm vừa bồi bổ thân thể. Đây là phương thuốc khi ta còn nhỏ, phụ thân đã cầu xin mấy vị thái y kê cho ta.
Ta đang ăn từng chút một.
Bên tai bỗng truyền đến tiếng gió nhẹ vui tai.
Gò má dường như bị thứ gì lông xù xù lướt qua.
Mang theo cảm giác ngưa ngứa ấm áp.
Giữa những tiếng kinh hô khe khẽ của mọi người.
Cuối cùng ta cũng nhận ra có gì đó không đúng.
Ta ngẩng đầu.
Đối diện với một đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh.