Chương 2

805 từ

Con vẹt lông vàng xanh chẳng biết từ lúc nào đã đáp xuống bàn của ta.

Nó chống đôi chân ngắn ngủn, nghiêng đầu nhìn ta một lát rồi nhảy phốc đến trước mặt ta.

Mỏ chim mở ra.

Khoảnh khắc nó nhả nút đồng tâm xuống, nó nhanh như chớp mổ lấy miếng mứt trong tay ta.

Rồi vỗ cánh “vút” một cái bay đi.

?

Bữa tiệc lập tức yên lặng.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên người ta.

Một lát sau, bên tai vang lên tiếng xì xào:

“Thật lắm tâm cơ, lại nghĩ ra cách dùng mứt quả dụ dỗ con vẹt. Nữ tử này là ai vậy?”

“Nghe nói là thiên kim nhà Thôi thượng thư. Nhưng chẳng phải nàng ấy vẫn luôn bệnh tật sao? Hôm nay sao lại đến đây…”

“Khó trách dạo gần đây Thôi thượng thư liên tục dâng tấu thúc giục điện hạ chọn phi, hóa ra là vì con gái nhà mình mà tính toán khắp nơi.”

“Đúng là cha nào con nấy.”

Nghe những lời bàn tán bên tai, ta có chút bất đắc dĩ.

Dù chí của ta không nằm ở đây.

Nhưng nút đồng tâm của Thái tử quả thật đã rơi xuống bàn ta.

Người khác có suy đoán cũng không phải không có lý.

Chỉ là không ngờ, một kẻ bệnh tật như ta cũng có ngày bị chỉ làm Thái tử phi.

Nay không ra mặt cũng không được nữa.

Ta chống tay lên bàn, chậm rãi đứng dậy.

Bên cạnh, Thẩm Lan nhìn ta đầy lo lắng.

Nàng biết ta từ nhỏ thân thể yếu ớt, gần đây mới khỏe hơn đôi chút, vốn chỉ nghĩ mời ta đến thưởng hoa đổi gió.

Không ngờ lại khiến ta vướng vào chuyện lớn thế này.

Nàng muốn tiến đến đỡ ta.

Ta lặng lẽ ngăn lại.

Ta rất ít tham gia tụ hội, không để ý danh tiếng, bị người ta bàn tán cũng chẳng sao.

Nhưng Thẩm Lan từ nhỏ đã là người thích náo nhiệt. Nếu lần này vì ta mà nàng cũng bị ghi hận, thật sự không phải điều ta mong muốn.

Ta chậm rãi đi đến giữa điện.

Có chút khó nhọc cúi người quỳ bái.

Trước tiên, ta bày tỏ lòng ngưỡng mộ đối với Thái tử và sự mừng rỡ khi được chọn.

Ngay sau đó, lời lẽ chuyển hướng.

Ta lấy cớ thân thể yếu ớt, nói rõ mình có lòng mà không đủ sức, khó gánh trọng trách. Hôm nay đến đây chẳng qua chỉ muốn tận mắt xem nữ nương nhà nào may mắn có thể lọt vào mắt xanh của Thái tử.

Ta nói bằng giọng yếu ớt vô lực.

Mỗi lần ta ho một tiếng, sắc mặt Hoàng hậu lại vi diệu thêm một phần.

Dù sao cũng là quốc mẫu tương lai của một nước.

Phải quản lý hậu cung, nắm giữ lễ nghi, nối dài huyết mạch.

Sao có thể là một kẻ bệnh tật được?

Hoàng hậu thản nhiên mỉm cười, sai người đỡ ta dậy.

Người chỉ nói cảnh tượng vừa rồi chẳng qua là trò đùa Thái tử đùa với các cô nương, không cần đặt trong lòng.

Việc chọn Thái tử phi vẫn nên bàn bạc lâu dài.

Tất cả mọi người có mặt đều thở phào nhẹ nhõm.

Ta trở về chỗ ngồi.

Chỉ xem như sợ bóng sợ gió một phen.

Chỉ là về sau.

Không biết chuyện này truyền đến tai Thái tử bằng cách nào.

Không lâu sau.

Trên triều đường, Thái tử công khai chỉ trích phụ thân ta.

Chàng nói con gái Thượng thư từ chối ban hôn, thân thể yếu ớt chỉ là cái cớ, thực chất là phụ thân bất mãn với Trữ quân và quan gia.

Chẳng biết chàng tìm đâu ra một đống thư tay của phụ thân.

Trong thư, phụ thân thẳng thắn chỉ ra Thái tử đương triều hành xử vô lý, đức không xứng vị. Người lo lắng cho xã tắc, cũng hoài niệm vị Đại hoàng tử điện hạ đã mất.

Đại hoàng tử là con của Tiên hoàng hậu. Hai năm trước, người ám sát quan gia bất thành, rơi xuống vách núi.

Tiên hoàng hậu biết tin, treo cổ tự vẫn.

Chuyện này là điều cấm kỵ trong triều, không ai dám nhắc đến, vậy mà lại đường hoàng xuất hiện trong thư của phụ thân.

Thái tử lấy đó làm chứng cứ.

Buộc tội phụ thân sớm có lòng hai dạ với triều đình.

Lại làm giả chứng cứ.

Tố cáo phụ thân lợi dụng chức vụ cấu kết với phiên bang, kết bè kết phái, mưu đồ bất chính.

Quan gia nổi giận.

Tước bỏ quan chức của phụ thân.

0%