Chương 14

808 từ

Tôi siết chặt điện thoại: “Cô tiện ra ngoài gặp một lát không?”

“Cuối tuần này được ạ. Nhưng anh đừng đến trường. Dạo này Hiệu trưởng Hứa giám sát gắt gao lắm, không tiện. Tôi mời anh uống ly cà phê ở ngoài nhé.”

“Được.”

Cúp máy, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Chuyện này, có lẽ còn lớn hơn tôi tưởng.

Chiều cuối tuần, tôi hẹn Trần Phương tại một quán cà phê nhỏ cách trường Bồi Anh 5 cây số. Cô ấy đến, mặc chiếc áo gió màu be, tay kẹp một túi giấy. Vừa ngồi xuống, cô ấy nhìn quanh một lượt để chắc chắn không có người quen.

“Anh Phương, tôi nói trước nhé, những lời tôi nói hôm nay không liên quan đến nhà trường, đó chỉ là suy nghĩ cá nhân của tôi thôi.”

“Cô nói đi.”

Cô lôi từ trong túi giấy ra mấy tờ giấy.

“Năm ngoái sau khi Tòa nhà Viễn Sơn đưa vào sử dụng, trường có tiến hành đợt mua sắm thiết bị. Danh sách mua sắm tôi từng xem qua, tổng số tiền là 1,2 triệu tệ (khoảng 4,1 tỷ VNĐ). Nhưng tôi tự đếm lại số thiết bị trong tòa nhà — máy chiếu, dụng cụ thí nghiệm, máy tính. Số lượng thực tế được đưa vào sử dụng, tính ra chắc chỉ bằng sáu phần mười danh sách báo giá.”

Tôi nhìn vào mấy tờ giấy. Là bảng đối chiếu do cô chép tay, bên trái là hạng mục mua sắm, bên phải là số lượng cô thực đếm. Chênh lệch gần 400.000 tệ (khoảng 1,3 tỷ VNĐ).

“Chuyện này cô đã báo cho ai chưa?”

“Chưa.” Cô lắc đầu. “Tôi mới vào Bồi Anh 2 năm, thấp cổ bé họng. Hơn nữa Hiệu trưởng Hứa là người một tay che trời ở trường, tôi mà công khai thắc mắc thì ngày mai lập tức bị thuyên chuyển.”

“Thế sao cô lại nói cho tôi?”

“Vì số tiền đó là do anh quyên góp.”

Cô ấy nhìn tôi. “Anh Phương, tôi học sư phạm, làm giáo viên là ước mơ từ nhỏ của tôi. Trước khi vào Bồi Anh, tôi từng nghĩ một trường điểm thì mọi thứ đều hoàn hảo. Nhưng vào rồi mới thấy, có những cái rất tốt, có những cái không. Nhưng chuyện này thì khác. Chiếm đoạt tiền từ thiện, dù ở đâu cũng là sai.”

Tôi cất mấy tờ giấy vào túi.

“Cô Trần, những thứ này cô có giữ lại bản sao không?”

“Tôi có để một bản ở nhà.”

“Được rồi. Cô đừng vội đánh tiếng, cứ đi làm bình thường. Việc này để tôi điều tra.”

“Nhưng tôi có một điều kiện.” Tôi nói tiếp. “Dù kết quả thế nào, tôi cũng sẽ không tiết lộ thông tin này là do cô cung cấp.”

Cô gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

“Anh Phương, tôi biết dạo này Hiệu trưởng Hứa đang nhắm vào anh. Trong trường cũng có vài giáo viên lén lút bàn tán. Đa phần không dám lên tiếng, nhưng không phải ai cũng đứng về phe ông ta.”

“Có bao nhiêu người biết sự thật?”

“Không nhiều. Nhưng có vài giáo viên chủ nhiệm kỳ cựu thì trong lòng tự hiểu.”

Cô ấy đứng lên. “Anh Phương, việc tôi có thể làm cũng chỉ có thế, nhưng nếu anh cần giúp đỡ, tôi vẫn có thể tiếp tục để ý giúp anh.”

“Cảm ơn cô.”

Cô ấy rời đi. Tôi ngồi lại trong quán, lật giở bảng đối chiếu viết tay.

400.000 tệ. Mua sắm thiết bị 1,2 triệu, thực nhận chỉ khoảng 700.000. Chỗ hụt kia đi đâu mất?

Đó mới chỉ là một đợt mua sắm. Tiền vật liệu, tiền nhân công, tiền trang trí nội thất trong quá trình xây Tòa nhà Viễn Sơn, tổng cộng 12 triệu tệ, rốt cuộc có bao nhiêu tiền thật sự được đắp vào tòa nhà đó?

Còn cái thư viện 10 triệu tệ kia nữa?

Nghĩ đến đây, tôi bốc máy gọi cho Lão Tiền.

“Lão Tiền, lôi mấy cái hợp đồng tài trợ xây Tòa nhà Viễn Sơn và Thư viện năm xưa ra đây, rà soát từng điều khoản nghiệm thu cho tôi. Ngoài ra, liên hệ một công ty kiểm toán xây dựng uy tín. Tôi muốn thực hiện một cuộc kiểm toán độc lập.”

“Kiểm toán dự án của Bồi Anh á?”

“Không phải kiểm toán Bồi Anh.” Tôi nói. “Là kiểm toán chính số tiền mà tôi đã quyên góp.”

Sáng hôm sau trên đường đi làm, tôi dừng ở một ngã tư chờ đèn đỏ. Một chiếc xe thương mại màu đen đỗ ngay bên cạnh, cửa kính hạ xuống. Là Lão Hạ – gã nhà cung cấp đã cắt hàng của tôi hôm nọ.

0%