Trường tiểu học Hướng Dương ở thành nam có hơn 80 học sinh. Lớp học của các em thì gió lùa, hệ thống sưởi thì năm nào cũng hỏng. 38 triệu tệ trao cho họ, sẽ ý nghĩa hơn rất nhiều so với việc rót vào một tòa nhà vốn dĩ chẳng hề thiếu tiền.”
“Xin cảm ơn.”
Tôi bước xuống bục. Tiếng vỗ tay vang dội hơn bất kỳ ai phát biểu trước đó. Khi đi ngang qua hàng ghế thứ hai, khóe mắt tôi bắt gặp Hứa Chính Hòa đang vỗ tay.
Vỗ rất chậm. Gương mặt mang theo một nụ cười.
Kiểu cười đó tôi quen lắm. Y hệt như cái lúc ở trong phòng làm việc, ông ta thốt ra câu: “Quyên góp là quyên góp, nhập học là nhập học.”
Sau buổi họp, rất nhiều người đến bắt tay tôi. Những ông chủ trước đây từng gặp ở các sự kiện ngành nhưng chưa bao giờ chào hỏi, giờ xun xoe cười nói; những vị trưởng phòng, giám đốc các sở ban ngành niềm nở đưa danh thiếp. Trưởng phòng Trương của ngân hàng cũng vẫy tay gọi tôi từ xa: “Giám đốc Phương, hôm nào ăn bữa cơm nhé!” “Dự án cấp tỉnh tuyệt quá Giám đốc Phương ơi!”
Tôi gật đầu đáp lễ từng người.
Khi mọi người tản đi gần hết, Chu Đức Thắng bước tới. Khác hẳn với bà vợ Chu Ngọc Phân, ông điềm đạm và trầm ổn, mở lời là vào thẳng vấn đề:
“Giám đốc Phương, trong hoàn cảnh hôm nay, anh nói xuất sắc lắm.”
“Cục trưởng Chu quá khen.”
“Nói thật với anh,” ông hạ giọng, “tôi cũng có nghe phong thanh vài chuyện. Hứa Chính Hòa làm việc hơi quá đáng.” Ông liếc nhìn tôi. “Giám đốc Phương bảo trọng. Nhưng có những việc không cần phải vội. Càng vội càng dễ tạo sơ hở cho đối phương.”
Ông vỗ vai tôi rồi rời đi.
Tôi đứng ở cửa hội trường, nhìn dòng người túa ra. Xe của Hứa Chính Hòa là chiếc cuối cùng rời bãi. Khi lướt qua tôi, cửa kính xe không hạ xuống. Nhưng chiếc xe giảm tốc độ mất hai giây. Rồi mới nhấn ga hòa vào đường lớn.
Chưa đầy 3 ngày sau tọa đàm, Hứa Chính Hòa đã tung đòn mới.
Lần này ông ta không thông qua Lý Kiến Hoa hay dùng các thủ đoạn hành chính để hành hạ tôi nữa. Ông ta trực tiếp kích động phụ huynh.
Tối thứ Năm, Tiểu Dương chuyển cho tôi một ảnh chụp màn hình nhóm WeChat của phụ huynh trường Bồi Anh. Có người đăng một đoạn rất dài, đại ý là: Phương Viễn Sơn từng hứa xây tòa nhà phức hợp cho trường, giờ lại nuốt lời. Vì con gái không đủ điểm bị từ chối nhập học, anh ta đã rút tiền lại, khiến dự án giai đoạn ba của trường phải tạm dừng, phòng học mới của bọn trẻ mãi không thấy đâu.
Tiếp đó là hàng loạt phụ huynh ùa theo hùa vào:
“Loại người này coi chuyện từ thiện như trò mặc cả.”
“Chuyện học hành của con em chúng ta lại bị một tên thương nhân thao túng.”
“Phải bắt anh ta công khai xin lỗi.”
Trong đó có hai nick cực kỳ năng nổ. Một nick tên là “Mẹ Tiểu Giai” – chính là Chu Ngọc Phân.
Một nick khác tên là “Người bảo vệ Bồi Anh”, tôi không biết là ai, nhưng văn phong sặc mùi cán bộ nhà trường:
“Giám đốc Phương, có cần đáp trả không?” Tiểu Dương hỏi.
“Không cần.”
“Nhưng trong nhóm có tới ba bốn trăm phụ huynh, tin đồn mà loan ra ngoài thì ảnh hưởng đến…”
“Ảnh hưởng đến cái gì?”
“Danh tiếng của anh.”
Tôi liếc nhìn điện thoại.
“Tiểu Dương, cô nghĩ trong số hơn 300 phụ huynh này, có bao nhiêu người thực sự quan tâm đến khu phức hợp đó?”
Cô ấy ngẫm nghĩ: “Chắc chưa đến một phần ba.”
“Đúng thế. Đa phần chỉ là tát nước theo mưa. Đợi qua đợt gió này, chẳng ai còn nhớ đâu. Nhưng mục tiêu của Hứa Chính Hòa không phải là bắt tất cả mọi người tin. Ông ta chỉ cần vài nhân vật then chốt tin là đủ rồi.”
“Nhân vật then chốt nào?”
“Những người có quyền quyết định kết quả thẩm định dự án cấp tỉnh.”
Tôi úp màn hình điện thoại xuống bàn.
Nếu tập thể phụ huynh Bồi Anh làm đơn tố cáo lên quận vì “doanh nhân nuốt lời”, quận sẽ có cớ để gửi văn bản lên Giao Đầu tỉnh, thông báo “doanh nghiệp này đang có tranh chấp xã hội”. Hội đồng thẩm định sẽ không mất thời gian điều tra ngọn ngành sự việc, họ chỉ cần gạch một điểm trừ vào bảng điểm là xong.