Chương 19

822 từ

Hứa Chính Hòa không cần phải đánh sập tôi. Ông ta chỉ cần hạ điểm thẩm định của tôi thấp hơn đối thủ là đủ.

“Tiểu Dương, đặt lịch hẹn với Hiệu trưởng Đào giúp tôi. Chiều mai tôi qua trường Hướng Dương một chuyến.”

Hôm sau, tôi xuống phía nam thành phố.

Công trình cải tạo đã tiến hành được hai tuần. Tòa nhà học cũ được bọc giàn giáo xung quanh, công nhân đang tháo dỡ các khung cửa sổ ọp ẹp. Dưới sân cũng đang thi công, một chiếc máy xúc đậu gọn ở một góc.

Đào Căn Sinh đang đứng giám sát tiến độ, thấy tôi liền lật đật chạy ra đón:

“Giám đốc Phương! Vào xem này, đường ống sưởi đã rải được một nửa rồi.”

Ông kéo tôi vào một phòng học. Ống sưởi bằng đồng mới tinh, sáng loáng chạy dọc theo mép tường, các mối hàn đều tăm tắp.

“Mùa đông năm nay, bọn trẻ không phải mặc áo bông đi học nữa rồi.” Ông xoa tay cười tít mắt.

“Hiệu trưởng Đào, tôi có việc này muốn bàn với ông.”

“Anh cứ nói.”

“Sau khi cải tạo xong, ông có sẵn lòng tổ chức một buổi ‘Ngày hội mở’ mời phụ huynh đến thăm trường không?”

“Ngày hội mở?”

“Đúng. Mời phụ huynh cả quận, truyền thông, thậm chí cả người của sở giáo dục cấp tỉnh đến tham quan. Để tất cả mọi người xem, 38 triệu tệ rốt cuộc đã được tiêu vào những đâu.”

Ông khựng lại vài giây, rồi gật đầu đánh rụp: “Sẵn lòng. Trăm ngàn lần sẵn lòng.”

“Nhưng không chỉ là tham quan.” Tôi tiếp lời. “Tôi còn muốn nhờ ông làm một bài báo cáo trong ngày hôm đó. Giải trình chi tiết từng đồng một đã đi đâu về đâu, nói cho tất cả cùng nghe.”

“Giám đốc Phương, tôi lấy danh dự bảo đảm, từng xu một đều minh bạch rõ ràng, không sợ bất cứ ai kiểm tra.”

“Tôi biết. Nhưng có những người chưa biết.”

Ông trầm ngâm một lúc, rồi hỏi: “Giám đốc Phương, tôi nghe nói bên Bồi Anh đang gây rắc rối cho anh.”

“Sao ông biết?”

“Tôi làm trong ngành giáo dục 30 năm rồi.” Ông cười nhẹ. “Cái thói của Hứa Chính Hòa tôi lạ gì. Hai mươi năm trước khi còn làm chủ nhiệm giáo vụ, ông ta từng dùng mánh tương tự để ép một vị phó hiệu trưởng không ăn rơ với mình phải ra đi.”

“Vị phó hiệu trưởng đó sau này thế nào?”

“Chuyển xuống một trường làng ở ngoại ô, cắm rễ 15 năm, mới nghỉ hưu năm ngoái.”

Ông nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định. “Giám đốc Phương, bài của Hứa Chính Hòa thực ra rất đơn giản: Đầu tiên là cắt đứt các nguồn lực của anh, sau đó là bôi nhọ thanh danh, cuối cùng khiến tất cả mọi người không ai dám đứng cùng chiến tuyến với anh nữa. 20 năm qua ông ta chỉ dùng đi dùng lại đúng một chiêu đó. Nhưng có một điều ông ta không tính đến.”

“Điều gì?”

“Mấy trò này đối với tôi vô tác dụng.” Đào Căn Sinh mỉm cười. “Lúc trường không có đến một cái lò sưởi, tôi còn chưa từng sợ ai kia mà.”

Tôi nhìn ông, gật đầu tâm đắc. “Hiệu trưởng Đào, tôi muốn hỏi chút, ông có quen nguyên Cục trưởng Cục Giáo dục quận không? Vị mới nghỉ hưu hai năm trước ấy.”

“Lưu Toàn Phúc á?” Mắt ông sáng lên. “Đó là sếp cũ của tôi. Năm xưa giấy phép hoạt động của Hướng Dương chính là do ông ấy duyệt.”

“Ông ấy nghỉ hưu rồi còn tham gia các sự kiện không?”

“Không trực tiếp quản lý nữa, nhưng ông ấy có quan hệ cũ trên Sở Giáo dục tỉnh, tiếng nói vẫn có trọng lượng lắm.”

“Vậy ông làm ơn giới thiệu giúp tôi được không?”

“Không thành vấn đề. Để tôi gọi điện, nói chuyện với ông ấy không cần rào trước đón sau đâu.”

Tiến độ cải tạo trường Hướng Dương nhanh hơn dự kiến. Toàn bộ ống sưởi đã được lắp xong, các phòng học đã thay kính cách nhiệt hai lớp mới toanh. Tường được sơn sửa tinh tươm, ngoài sân cũng đang rải lớp đường chạy cao su tổng hợp.

Du Du theo tôi xuống đó hai lần. Lần đầu tiên, con bé đứng ở sân trường ngó nghiêng rất lâu.

“Bố ơi, ở đây trước kia không có cầu trượt ạ?”

“Không có.”

“Thế các bạn ra chơi thì chơi gì ạ?”

“Nhảy dây, đá cầu.”

“Thế bây giờ thì sao?”

“Con nhìn kìa.” Tôi chỉ về phía góc sân. Đội thi công đang lắp đặt một cụm thiết bị vui chơi mới tinh. Cầu trượt, khung leo trèo, xích đu.

0%