Đèn xanh. Xe phía sau bấm còi. Tôi cất điện thoại, nhả phanh.
Xe từ từ lăn bánh. Ngoài cửa sổ, vẫn nhìn thấy bóng dáng trường Bồi Anh. Tòa nhà Viễn Sơn nằm cạnh dãy phòng học cũ, trên bức tường ngoại thất mới cáu cạnh gắn bốn chữ đồng: Tòa nhà Viễn Sơn.
Đó là tòa nhà mang tên tôi.
Du Du cựa mình trong giấc mơ, lầm bầm gì đó nghe không rõ.
Điện thoại lại rung. Lần này là trợ lý Tiểu Dương.
“Giám đốc Phương, thầy Đào hiệu trưởng trường tiểu học Hướng Dương ở thành nam lại liên lạc với tôi, bảo muốn báo cáo chi tiết với anh về dự án cải tạo trường của họ. Anh xem khi nào tiện ạ?”
Trường Hướng Dương cách đây 40 phút chạy xe. Năm ngoái ở một diễn đàn công ích, tôi có gặp hiệu trưởng của họ – Đào Căn Sinh. Một người đàn ông ngoài năm mươi, mặc chiếc áo khoác xám giặt đến bạc màu, hễ nhắc đến học sinh là hai tay cứ múa may liên tục.
Lúc đó ông ấy tìm tôi xin tài trợ, kể trường không có hệ thống sưởi, mùa đông phải dùng quạt sưởi điện, có năm chập cháy, mất điện cả dãy nhà.
“Học sinh trường tôi không thua kém bất kỳ ai.” Ông ấy từng nói. “Chỉ là thiếu người quan tâm, thiếu người chịu chi tiền thôi.”
Hồi đó tôi đang bận làm vụ Thư viện nên đã từ chối khéo, nhưng vẫn để lại phương thức liên lạc.
Đến nhà. Du Du tỉnh giấc, dụi dụi mắt.
“Bố ơi, nếu con không học ở trường đó, bố có buồn không?”
“Sao con lại hỏi thế?”
“Vì mỗi lần bố nhắc đến trường đó, giọng bố lại khác lạ.” Con bé cúi đầu, cạy cạy huy hiệu trên cặp sách. “Con muốn bố lúc nào cũng vui cơ.”
Tôi tắt máy xe. Không gian bỗng chốc tĩnh lặng.
“Bố không buồn.” Tôi quay sang nhìn con. “Con học ở đâu bố cũng vui.”
“Thật ạ?”
“Thật.”
Con bé gật đầu, tháo dây an toàn rồi leo xuống xe.
Tôi ngồi lại trong xe một lát. Màn hình điện thoại vẫn sáng, tin nhắn của Hứa Chính Hòa nằm ở dưới cùng: Sẽ có cách cả thôi.
Tôi không trả lời.
Sáng hôm sau, tôi đưa Du Du đi mẫu giáo. Vừa đến cổng thì gặp Chu Ngọc Phân.
Chu Ngọc Phân là mẹ của Tiểu Giai, cũng là vợ của Chu Đức Thắng – Phó cục trưởng Cục Giáo dục quận. Trước đây, mỗi lần gặp tôi ở cổng trường mầm non, cô ta đều kéo tôi lại buôn chuyện nửa ngày, khen Giám đốc Phương bận rộn tài ba, khen tòa nhà Giám đốc Phương xây thật hoành tráng.
Hôm nay đứng ở cổng, thấy tôi, cô ta chỉ mỉm cười. Một nụ cười không còn hồ hởi như trước.
“Ô kìa, Giám đốc Phương.”
“Chào chị Chu.”
“Nghe nói bé Du Du sắp vào Bồi Anh à?”
Tin tức lan nhanh thật. “Vâng, tôi đang xem xét.”
Cô ta nắm tay Tiểu Giai, thong thả nói: “Suất học của Tiểu Giai nhà tôi chốt từ tháng trước rồi. Bố nó thậm chí còn chẳng phải tự mang đơn đi nộp, người của trường đến tận nhà thu cơ.”
Tiểu Giai đứng cạnh réo lên: “Mẹ ơi, Du Du đến kìa!”
Du Du chạy tới định nắm tay Tiểu Giai, nhưng Chu Ngọc Phân đã kéo giật con gái ra sau lưng.
“Tiểu Giai, vào mau đi con, cô giáo đang đợi kìa.”
Tiểu Giai ngoái lại nhìn Du Du một cái rồi bị mẹ kéo đi thẳng. Du Du đứng sững tại chỗ, tay vẫn giơ ra giữa không trung.
Đi được vài bước, Chu Ngọc Phân lại quay đầu lại: “Giám đốc Phương, nếu không vào được Bồi Anh thì thực ra tiểu học Minh Viễn cũng tốt lắm đấy. Cháu nhà chị dâu tôi đang học ở đó, nghe bảo căn tin ăn ngon lắm.”
Một phụ huynh khác đứng cạnh nghe thấy, liếc nhìn tôi một cái, không nói gì nhưng biểu cảm đó tôi đọc được.
Tôi ngồi xổm xuống: “Du Du, vào lớp đi con.”
“Bố ơi, sao Tiểu Giai không chơi với con nữa?”
“Hôm nay bạn ấy vội.”
“Không phải đâu ạ.” Du Du lắc đầu. “Là mẹ bạn ấy kéo bạn ấy đi.” Con bé ngẫm nghĩ: “Có phải vì con không được vào học ở Bồi Anh nên mẹ bạn ấy không cho bạn ấy chơi với con nữa không?”
Đứa trẻ bảy tuổi, nhưng cái gì cũng hiểu.
Tôi xoa đầu con: “Con cứ vào lớp trước đi, chiều bố đón.”