Chương 2

827 từ

Tôi cứ ngỡ mọi thứ đã được an bài. Cho đến chiều nay.

Có tiếng bước chân ngoài hành lang. Cửa được đẩy nhẹ, một cô giáo trẻ thò đầu vào: “Hiệu trưởng, Giám đốc Chu trên quận đến rồi, đang đợi thầy ở phòng họp ạ.”

“Ra ngay.” Hứa Chính Hòa gật đầu với cô giáo, rồi quay sang tôi: “Viễn Sơn, anh thấy đấy, tôi còn có việc. Hay là anh cứ về suy nghĩ thêm đi? Hoặc… tôi nghe nói trường tiểu học Minh Viễn ở phía Đông cũng tạm ổn, tuy hơi xa một chút.”

Minh Viễn chỉ là một trường công lập bình thường, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Bồi Anh. Ông ta nói ra cái tên đó một cách nhẹ bẫng, cứ như đang giới thiệu một quán ăn tạm bợ lót dạ.

“Du Du đang đợi tôi bên ngoài.” Tôi nói.

Ông ta mỉm cười, không đáp.

Tôi quay người đẩy cửa bước ra. Hành lang rất dài, hai bên tường dán đầy giấy khen và cờ lưu niệm. Ngay góc ngoặt là một bức tường danh dự, bức ảnh lớn nhất chính là lễ cắt băng khánh thành Tòa nhà Viễn Sơn. Tôi đứng giữa, cầm kéo cắt dải băng đỏ, Hứa Chính Hòa đứng cạnh, cười không khép được miệng.

Du Du đang ngồi xổm ở cuối hành lang, kiễng chân ngước nhìn bức ảnh trên tường.

“Bố ơi, người này là bố à?” Con bé chỉ vào tôi trong ảnh.

“Ừ.”

“Vậy tòa nhà này là bố xây ạ?”

“Ừ.”

Con bé nghiêng đầu suy nghĩ: “Vậy tại sao bố xây nhà rồi mà họ vẫn không cho con đi học?”

Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu con.

“Ai nói không cho con học?”

“Con tự thấy mà.” Con bé bĩu môi. “Cái bác Hứa đó lúc nói chuyện cứ cười suốt, nhưng thực ra bác ấy đang không vui.”

“Sao con biết bác ấy không vui?”

“Cô giáo Vương ở mẫu giáo cũng hay cười như thế. Mỗi lần cô cười thế là báo hiệu chuyện không được phép làm.”

Tôi nắm tay con bé đi ra ngoài. Trên bia đá trước cổng trường khắc 8 chữ: “Thành tín lập học, Hữu giáo vô loại” (Đề cao chữ Tín trong giáo dục, Dạy học không phân biệt sang hèn).

Tôi quay đầu nhìn lại. Từ cửa sổ phòng hiệu trưởng hắt ra ánh đèn, loáng thoáng thấy Hứa Chính Hòa đang bắt tay ai đó, một cái bắt tay nhiệt tình, vui vẻ thực sự.

Du Du kéo kéo tay áo tôi: “Bố ơi, mình về thôi.”

Bác bảo vệ Lão Triệu từ phòng trực đuổi theo. Bác làm ở Bồi Anh gần 30 năm rồi, có biết tôi.

“Giám đốc Phương, anh về luôn à?”

Tôi gật đầu. Bác nhìn Du Du một cái, ngập ngừng: “Giám đốc Phương, có câu này tôi không biết có nên nói không.”

“Bác cứ nói.”

Bác hạ giọng: “Năm nay vào trường cực kỳ khó, suất học đã được chốt từ lâu rồi. Anh chỉ quyên góp xây nhà không thôi thì không ăn thua đâu.”

“Ý bác là sao?”

“Bây giờ muốn vào Bồi Anh, giá khởi điểm là từng này.” Bác giơ ba ngón tay.

“Ba vạn (tệ)?”

“Ba mươi vạn (khoảng 1 tỷ VNĐ).” Bác ngó quanh. “Mà còn phải tìm đúng người, tìm không đúng người thì đưa tiền cũng vô ích.”

Tôi không nói gì.

“Giám đốc Phương, tôi không phải kẻ thích chọc ngoáy, anh đối xử tốt với trường thế nào, những người già chúng tôi đều thấy rõ.” Bác thở dài. “Nhưng Bồi Anh bây giờ khác xưa rồi. Cả Hiệu trưởng Hứa… cũng khác rồi.”

Du Du ngước nhìn tôi, con bé không hiểu những lời này, nhưng cứ chằm chằm nhìn nét mặt tôi.

“Cảm ơn bác Triệu.”

Tôi dắt con bé rời đi. Trên đường về, con bé ngủ gục ở ghế sau. Tay vẫn ôm khư khư chiếc cặp sách in huy hiệu trường Bồi Anh mà tôi mới mua cho tuần trước.

Dừng đèn đỏ, tôi nhìn qua gương chiếu hậu. Con bé nghiêng đầu, miệng hơi há ra, ngủ rất say.

Điện thoại rung. Tin nhắn của Hứa Chính Hòa.

“Viễn Sơn, lúc nãy bận quá chưa kịp nói chuyện kỹ. Cậu đừng để bụng nhé, lời nói hơi thẳng nhưng cũng là vì quy củ chung thôi. Hay thế này, cuối tuần tôi làm chủ xị, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng về việc nhập học của Du Du. Sẽ có cách cả thôi.”

Tôi nhìn chằm chằm vào năm chữ cuối cùng: Sẽ có cách cả thôi.

Tôi biết cái “cách” mà ông ta nói là gì. 30 vạn. Hoặc hơn. Tiền mặt, đưa kín, rồi phải vờ như không có chuyện gì xảy ra, phải tỏ vẻ biết ơn rơi nước mắt rồi nói lời cảm tạ.

0%