Chương 5

831 từ

“38 triệu là tiền quyên góp, là khoản tiền tôi tự hứa cho giai đoạn ba. Thì liên quan gì đến việc Du Du đi học?”

“Có liên quan hay không, cậu tự rõ.”

Tôi đứng dậy. “Bữa cơm hôm nay, tôi mời. Nhưng khoản 38 triệu, tôi cần suy nghĩ thêm.”

Mặt Hứa Chính Hòa xị xuống. Nụ cười của Chu Ngọc Phân cũng tắt ngấm. Lý Kiến Hoa bưng ly rượu, liếc Hứa Chính Hòa, không nói gì.

Tôi cầm áo khoác, bước ra ngoài. Khi vừa ra khỏi cửa, tôi nghe thấy tiếng Chu Ngọc Phân vọng lại: “Hiệu trưởng Hứa, hắn ta có ý gì? Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt à?”

Cửa đóng lại, những lời phía sau không còn nghe rõ.

Ba ngày sau bữa cơm, Hứa Chính Hòa không liên lạc lại. Nhưng rắc rối bắt đầu ập tới.

Sáng thứ Hai, Lão Tiền (kế toán trưởng) gọi điện cho tôi, giọng hạ rất thấp.

“Giám đốc Phương, bên Thuế của quận đến rồi. Họ bảo có người tố cáo, đòi kiểm tra sổ sách dự án Nhuận Trạch Hoa Viên năm ngoái của chúng ta.”

Tôi cầm điện thoại, không lên tiếng.

“Giám đốc Phương, sổ sách Nhuận Trạch Hoa Viên sạch sẽ hoàn toàn, thủ tục đầy đủ, nhưng họ mà đòi tra thì ít nhất cũng mất nửa tháng.”

“Nửa tháng không quan trọng.”

“Quan trọng là người dẫn đoàn tên là Trưởng phòng Vương, nghe đồn là bạn chí cốt của Hiệu trưởng Hứa trường Bồi Anh.”

Tôi nói: “Cứ để họ tra. Mở hết sổ sách ra, cần gì đưa nấy.”

“Rõ. Nhưng Giám đốc Phương, rõ ràng là họ đang nhắm vào…”

“Tôi biết. Cứ phối hợp đã, chuyện khác đợi tôi đến công ty rồi tính.”

Cúp máy. Tôi đứng ngoài ban công, nhìn về phía trường Bồi Anh ở đằng xa. Tòa nhà Viễn Sơn hiện rõ trong ánh nắng ban mai, bốn chữ đồng trên nóc hắt sáng lấp lánh.

Điện thoại lại báo hai tin nhắn liên tiếp.

Tin thứ nhất của nhà cung cấp, Lão Hạ: “Giám đốc Phương, thật sự xin lỗi, lô thép đã bàn xong trước đó, dạo này giá biến động quá, xưởng bảo tạm thời không giao hàng được.” Lão Hạ hợp tác với tôi 6 năm rồi, chưa bao giờ đứt hàng.

Tin thứ hai của Trưởng phòng Trương bên tín dụng ngân hàng: “Giám đốc Phương, quy trình phê duyệt khoản vay ngắn hạn của anh có chút trục trặc, cấp trên yêu cầu bổ sung hồ sơ. Anh có rảnh qua đây một chuyến nhé.”

Ba chuyện ập đến cùng một buổi sáng.

Khi tôi tới công ty, người của chi cục thuế đã ngồi sẵn trong phòng họp. Lão Tiền đứng đợi ở cửa, sắc mặt rất khó coi.

“Tra hai tiếng rồi, đến cả biên lai mua văn phòng phẩm họ cũng đòi xem. Trưởng phòng Vương đang đợi anh ở hành lang, bảo muốn nói chuyện vài câu.”

Trưởng phòng Vương đang đứng ở lối thoát hiểm, tay kẹp điếu thuốc. Hơn 40 tuổi, hơi mập, thấy tôi liền gật đầu.

“Giám đốc Phương, đang làm nhiệm vụ, xin lỗi nhé. Có người gửi đơn tố cáo đích danh, chúng tôi phải làm theo quy trình.”

“Tôi hiểu.” Tôi đáp.

Ông ta gõ gõ tàn thuốc: “Thực ra những người làm ăn chân chính như Giám đốc Phương, chúng tôi rất tôn trọng. Đặc biệt anh còn hiến tặng tòa nhà cho trường cũ, đó là việc thiện.” Ông ta rít một hơi thuốc. “Nhưng sống ở đời, làm việc gì đôi khi cũng phải linh động. Tôi nghe nói anh và bên trường Bồi Anh đang có xích mích?”

“Ai nói vậy?”

“Hiệu trưởng Hứa là bạn lâu năm của tôi.” Ông ta cười tủm tỉm. “Tuần trước ăn cơm cùng, ông ấy còn khen anh là đại công thần của trường cơ mà. Chỉ là dạo này, hình như tiền cho giai đoạn ba hơi chậm thì phải?”

Tôi nhìn ông ta: “Quy trình tài chính cần có thời gian.”

Ông ta dụi tắt điếu thuốc: “Giám đốc Phương, thời gian không đợi ai đâu. Dự án mở rộng của Bồi Anh đang chờ tiền thi công, chậm tiến độ, phụ huynh người ta ý kiến đấy. Việc tôi kiểm tra sổ sách cũng là làm việc công thôi. Chỉ cần sổ sách minh bạch, dăm ba ngày là xong. Phía Hiệu trưởng Hứa, tôi có thể đứng ra nói đỡ giúp. Dù sao thì, chuyện học hành của con trẻ vẫn là đại sự mà.”

Lối thoát hiểm tĩnh lặng, chỉ có tiếng dòng xe cộ từ dưới đường vọng lên mờ nhạt.

“Ý của Trưởng phòng Vương tôi hiểu rồi.” Tôi nói. “Sổ sách ở đó, ngài cứ từ từ mà kiểm tra. Còn tiền của Bồi Anh, đợi kiểm tra sổ sách xong rồi tính.”

0%