Chương 3

833 từ

“Có làm gì hay không, về đồn rồi nói.” Chị cảnh sát nữ tiến lên một bước, ánh mắt rơi xuống chiếc vali tôi đang cầm, nhướn mày: “Sao đây, định đi đâu à?”

Tôi hoảng hốt, vội giấu cái vali ra sau lưng, cười gượng: “Đâu… đâu có, tôi chỉ dọn dẹp đồ đạc, định tổng vệ sinh phòng thôi.”

Cảnh sát nam rõ ràng chẳng tin lời bịa đặt của tôi, ánh mắt lạnh đi: “Đừng nói nhảm nữa, theo chúng tôi đi một chuyến.”

Tôi hết cách, chỉ đành ngoan ngoãn theo họ xuống lầu, lên chiếc xe cảnh sát đỗ bên dưới.

Ngồi trong xe, nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, cả người tôi vẫn không ngừng run rẩy.

Xong rồi, lần này toang thật rồi.

Tôi chỉ muốn lừa chút tiền thôi mà, sao lại dính vào án mạng thế này?

Đến đồn cảnh sát, tôi bị đưa vào một phòng thẩm vấn. Bên trong chỉ có một cái bàn và hai cái ghế, ánh đèn rất chói khiến tôi cay xè mắt.

Anh cảnh sát nam ban nãy ngồi đối diện tôi, rót cho tôi cốc nước rồi đi thẳng vào vấn đề: “Trần Phong, cô có quen Châu Kiến Quốc không?”

Tôi sững lại một chút mới phản ứng được Châu Kiến Quốc chắc là tên thật của Lão Châu, vội gật đầu: “Biết ạ, hôm qua chú ấy có tặng quà cho tôi trên livestream.”

“Cô có biết vì sao ông ấy tặng quà cho cô không?” Cảnh sát lại hỏi.

“Biết ạ, chú ấy bảo con trai mất tích, muốn nhờ tôi bói xem con chú ấy đang ở đâu.” Tôi thành thật trả lời.

Cảnh sát ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao: “Vậy nên cô nói cho ông ấy địa chỉ là lò gạch cũ phía Tây?”

Tim tôi đánh thót, biết không giấu được đành gật đầu: “Vâng.”

“Sao cô biết con trai ông ấy ở đó?” Cảnh sát nhoài người về phía trước, giọng lạnh lùng, “Có phải cô biết nội tình gì không? Hay là, vụ án này có liên quan đến cô?”

Tôi sợ đến mức suýt nhảy cẫng lên khỏi ghế, vội xua tay lia lịa: “Không không! Đồng chí cảnh sát, tôi chẳng liên quan gì đến vụ này cả! Tôi chỉ là đứa lừa đảo thôi, tôi căn bản không biết bói toán, cái địa chỉ đó là tôi chém bừa đấy! Tôi chỉ muốn lừa tiền chú ấy thôi, tôi thực sự không biết gì hết!”

Cảnh sát nhìn chằm chằm vào mắt tôi hồi lâu, dường như đang đánh giá xem tôi có nói dối không. Một lúc lâu sau anh ta mới lên tiếng: “Chém bừa? Sao mà trùng hợp thế, địa chỉ cô chém bừa lại đúng lúc đào ra xác con trai ông ấy?”

Tôi sắp khóc đến nơi rồi: “Tôi thề là tôi chém bừa mà! Tôi chỉ muốn tìm một nơi hoang vắng để lừa ông ấy, tôi đâu biết lại trùng hợp thế! Cảnh sát ơi, nếu tôi thực sự biết cái gì, tôi đã bỏ trốn từ lâu rồi, làm sao còn ở đó chờ các anh đến bắt chứ?”

Tôi vừa dứt lời, cửa phòng thẩm vấn đột nhiên mở ra. Chị cảnh sát nữ lúc nãy bước vào, sắc mặt rất khó coi, lắc đầu với cảnh sát nam: “Kiểm tra rồi, chúng tôi đã xem video livestream hôm qua của cô ta, địa chỉ đúng là cô ta nói bừa. Lịch trình di chuyển của cô ta cũng tra rồi, trong ba tháng nay cô ta chưa từng đến khu lò gạch cũ phía Tây, chắc là không liên quan đến vụ án.”

Lòng tôi vừa chùng xuống, định thở phào nhẹ nhõm thì nghe chị cảnh sát nói tiếp: “Nhưng vừa nãy Châu Kiến Quốc đến, bảo muốn gặp cô ta.”

Trái tim tôi vừa hạ xuống lại vọt lên tận họng.

Lão Châu muốn gặp tôi?

Ông ấy không nghĩ tôi là người giết con ông ấy chứ?

Tôi còn chưa kịp phản ứng, cửa phòng thẩm vấn đã bị đẩy ra, Lão Châu bước vào.

Mắt ông đỏ ngầu, sưng húp như quả óc chó, rõ ràng là vừa khóc xong. Trên người ông còn dính đầy bùn đất, chắc là vừa từ hiện trường đào xác về.

Ông ấy vừa nhìn thấy tôi, “bịch” một tiếng, quỳ thẳng xuống đất.

Tôi sợ đến mức suýt nhảy phắt lên ghế, vội vàng chạy lại đỡ ông: “Chú Châu! Chú làm gì vậy? Mau đứng lên đi!”

Lão Châu quỳ mãi không chịu dậy, nắm chặt lấy tay tôi, nước mắt giàn giụa: “Đại sư! Cô đúng là thần tiên sống! Tôi tìm con trai suốt ba tháng trời, cảnh sát cũng không tìm thấy, vậy mà cô bấm ngón tay một cái là ra! Tôi thật sự không biết phải cảm ơn cô thế nào nữa!”

0%