Thấy có người đến, Trần Hữu An vội vàng chạy tới nắm lấy tay Trần Nặc, sốt ruột đến đỏ bừng cả mặt.
“Ba, sao giờ ba mới tới? Mẹ không chịu về nhà với chúng ta. Ba mau khuyên mẹ đi.”
Nghe thấy câu này, Hứa Cửu Sênh cắn môi nhìn tôi. Trong mắt cô ta là sự ghen tị và oán hận không giấu nổi.
Cô ta bước lên một bước, mặc cho Trần Hữu An giãy giụa, vẫn ôm thằng bé vào lòng. Khi ngẩng đầu lên, nước mắt đã lưng tròng.
“Sư tỷ về là tốt rồi. Hữu An vẫn luôn nhớ chị. Vừa hay hôm nay chị về nhà cùng bọn em đi.”
Cô ta kéo nhẹ tay áo Trần Nặc.
“A Nặc, bây giờ sư tỷ không còn khả năng làm việc, không biết ở bên ngoài đã chịu bao nhiêu khổ. Hay là anh đưa chị ấy về nhà đi.”
“Anh không cần lo em sẽ giận đâu.”
Trần Nặc nhíu mày nhìn quanh căn nhà cũ phủ đầy bụi, khẽ thở dài.
“Ra tù rồi tại sao không về tìm anh? Chỉ cần em mở miệng, chuyện gì anh cũng có thể giúp em. Sao phải tự hành hạ mình thành ra thế này?”
Tôi cắt ngang lời anh ta.
“Bây giờ tôi thế này rất tốt.”
Cuộc sống tự do và yên bình khiến tôi không còn giống một kẻ điên cuồng gào thét, chỉ biết nhận về ánh mắt khinh miệt của tất cả mọi người.
“Hơn nữa, chúng ta đã ly hôn rồi. Anh muốn tôi dùng thân phận gì để quay về?”
Tôi thản nhiên lướt qua gương mặt trắng bệch của Trần Nặc rồi không khách sáo ra lệnh đuổi khách.
Huống chi, những ngày tôi cần giúp đỡ đã qua từ lâu rồi.
Đã từng, tôi như phát điên quỳ trước mặt anh ta, dập đầu đến vỡ trán cầu xin anh ta giúp tôi chứng minh mình trong sạch. Anh ta lại lạnh lùng đá tôi ra.
Tôi cầu xin anh ta cứu người mẹ đang ngàn cân treo sợi tóc của tôi. Anh ta cười khẩy, nói khả năng diễn xuất của tôi thật sự quá tệ.
Mỗi lần tôi cầu cứu, thứ đổi lại đều là việc anh ta từng bước đẩy tôi xuống vực sâu hơn, cho đến khi tôi bị hủy hoại hoàn toàn.
Ngoài cửa sổ, một chiếc Maybach màu đen rời đi.
Tôi ngồi xổm xuống, cầm giẻ lau từng tấc bụi bẩn. Nhưng khi mở tủ, một chiếc hộp rơi xuống. Ổ khóa mật mã đã mục nát từ lâu tự bật ra, những tấm huy chương vàng bên trong rơi vương vãi khắp sàn.
Đầu ngón tay tôi khẽ run lên.
Trên mỗi tấm huy chương đều khắc tên tôi.
Tống Hương Chi: giải nhất hội họa thiếu niên toàn quốc, giải nhất nhóm thanh niên, giải nhất nhóm trưởng thành.
Chín mươi chín tấm huy chương bao trọn mọi vinh quang trong sự nghiệp vẽ tranh của tôi. Tất cả những ai từng xem tôi vẽ đều gọi tôi một tiếng thiên tài. Hội họa đã sớm hòa vào máu thịt của tôi. Tôi có được danh tiếng, tiền bạc, cũng nhờ đó có thể kéo dài mạng sống cho người mẹ nằm trên giường bệnh.
Cũng vì hội họa, tôi quen biết Trần Nặc. Anh ta nói dáng vẻ tôi khi vẽ tranh giống như đang phát sáng.
Anh ta liều mạng chống lại cuộc hôn nhân sắp đặt của gia đình. Đêm trước lễ đính hôn, anh ta nhảy từ tầng ba xuống, suýt nữa gãy một chân, rồi đến gõ cửa phòng tôi.
Anh ta giơ lên một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Dáng vẻ chật vật chẳng khác gì người ăn xin bên đường, nhưng đôi mắt lại sáng đến đáng sợ.
“Tống Hương Chi, cả đời này anh chỉ yêu một mình em. Nếu người anh cưới không phải em, anh thà cô độc suốt đời.”
Khoảnh khắc đó, thứ anh ta gõ mở không chỉ là cánh cửa phòng tôi, mà còn là trái tim đã khép kín của tôi.
Tôi gả vào nhà họ Trần, sinh ra Trần Hữu An. Thái độ của mẹ chồng với tôi dần tốt lên. Nguồn thận cho mẹ tôi cũng có tin tức. Mọi thứ hạnh phúc đến mức khiến tôi choáng váng.
Cho đến khi Hứa Cửu Sênh, cô gái tôi tài trợ, bước vào studio của tôi.
Ngày đầu tiên, cô ta đã làm đổ cà phê lên người Trần Nặc khi anh ta đến đón tôi. Trần Nặc nhíu mày, nửa đêm còn than phiền với tôi:
“Hứa Cửu Sênh nhìn ngốc thật.”
Tôi còn nói đỡ cho cô ta. Cô ta là trẻ mồ côi, dù khổ dù mệt cũng chưa từng từ bỏ hội họa, là cô em khóa dưới mà tôi thưởng thức nhất.