Cáo Kể Chuyện
Cáo Kể Chuyện
Trang chủDanh sáchBảng xếp hạng
Đăng nhập
Trang chủDanh sáchBảng xếp hạng
Đăng nhập
Cáo Kể Chuyện
Cáo Kể Chuyện

Đọc truyện chữ online miễn phí, cập nhật liên tục các bộ truyện mới nhất. Giao diện đẹp, tốc độ nhanh, tối ưu cho mọi thiết bị.

Thể Loại

  • Ngôn Tình
  • Kiếm Hiệp
  • Đô Thị
  • Xuyên Không
  • Trọng Sinh
  • Khoa Huyễn
  • Hài Hước
  • Cổ Đại

Điều Hướng

  • Danh Sách Truyện
  • Bảng Xếp Hạng
  • Tìm Kiếm

Thông Tin

  • Giới Thiệu
  • Liên Hệ
  • Chính Sách
  • Điều Khoản

© 2025 Cáo Kể Chuyện. Tất cả nội dung thuộc bản quyền tác giả gốc.

Made with for readers

Trang chủ
Danh sách
Tìm kiếmXếp hạng
Trang chủTruyệnSau Khi Bị Vu Oan Đạo Tranh
Ảnh bìa truyện Sau Khi Bị Vu Oan Đạo Tranh
Hoàn thànhĐô Thị

Sau Khi Bị Vu Oan Đạo Tranh

Tác giả: Tác giả A

95

Lượt xem

12

Chương

5.0

Đánh giá

Khi đi siêu thị mua đồ ăn, tôi gặp lại đứa con trai đã năm năm không gặp. Thằng bé mặc một bộ vest nhỏ được cắt may chỉn chu. Trên mặt không còn vẻ cáu kỉnh và chán ghét khi đối diện với tôi như trước nữa, thay vào đó là niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất. Nó nghẹn giọng nói: “Mẹ, con nhớ mẹ lắm.” Tôi bình thản rời mắt đi, dùng bàn tay đã mất hai ngón cố nhặt đồng xu rơi dưới đất. Nó bước tới, cẩn thận đặt đồng xu lại vào tay tôi. Nhưng khi nhìn thấy đôi tay tàn tật của tôi, thân hình nhỏ bé của nó khẽ co rúm lại. “Mẹ ra tù rồi sao không về tìm bọn con? Ba đã không trách mẹ từ lâu rồi.” Tôi đứng dậy rồi đi thẳng, không dừng lại dù chỉ một giây. Nó mím chặt môi, lẽo đẽo đi theo tôi từng bước. “Mẹ, có phải mẹ… không cần bọn con nữa không?” Tôi không trả lời. Bởi vì thật sự tôi đã không còn tình cảm gì với nó nữa. Những nỗi tuyệt vọng khắc cốt ghi tâm của năm năm trước đã sớm bào mòn sạch sẽ tình yêu và cả lòng hận của tôi dành cho hai cha con họ.

Đọc từ đầuNghe audio
Đánh giá
5.0/5

Giới Thiệu

Khi đi siêu thị mua đồ ăn, tôi gặp lại đứa con trai đã năm năm không gặp. Thằng bé mặc một bộ vest nhỏ được cắt may chỉn chu. Trên mặt không còn vẻ cáu kỉnh và chán ghét khi đối diện với tôi như trước nữa, thay vào đó là niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất. Nó nghẹn giọng nói: “Mẹ, con nhớ mẹ lắm.” Tôi bình thản rời mắt đi, dùng bàn tay đã mất hai ngón cố nhặt đồng xu rơi dưới đất. Nó bước tới, cẩn thận đặt đồng xu lại vào tay tôi. Nhưng khi nhìn thấy đôi tay tàn tật của tôi, thân hình nhỏ bé của nó khẽ co rúm lại. “Mẹ ra tù rồi sao không về tìm bọn con? Ba đã không trách mẹ từ lâu rồi.” Tôi đứng dậy rồi đi thẳng, không dừng lại dù chỉ một giây. Nó mím chặt môi, lẽo đẽo đi theo tôi từng bước. “Mẹ, có phải mẹ… không cần bọn con nữa không?” Tôi không trả lời. Bởi vì thật sự tôi đã không còn tình cảm gì với nó nữa. Những nỗi tuyệt vọng khắc cốt ghi tâm của năm năm trước đã sớm bào mòn sạch sẽ tình yêu và cả lòng hận của tôi dành cho hai cha con họ.

Cập nhật: 25/05/2026

Danh Sách Chương

12 chương
01
Chương 1
16 ngày trước868 từ
Đọc
02
Chương 2
16 ngày trước828 từ
Đọc
03
Chương 3
16 ngày trước813 từ
Đọc
04
Chương 4
16 ngày trước802 từ
Đọc
05
Chương 5
16 ngày trước804 từ
Đọc
06
Chương 6
16 ngày trước812 từ
Đọc
07
Chương 7
16 ngày trước808 từ
Đọc
08
Chương 8
16 ngày trước803 từ
Đọc
09
Chương 9
5 ngày trước818 từ
Đọc
10
Chương 10
5 ngày trước803 từ
Đọc
11
Chương 11
5 ngày trước800 từ
Đọc
12
Chương 12Mới
5 ngày trước597 từ
Đọc